Mở đầu bằng cái tông giọng châm biếm, vô duyên mà cực kỳ sâu cay đặc trưng của 30 Rock (Phần 2), khán giả lại được gặp lại Liz Lemon—cô biên kịch chính luôn tóc rối bù, tay ôm chặt hộp mì Ý đông lạnh, gánh vác trọng trách duy trì hoạt động cho chương trình tạp kỹ truyền hình đêm khuya TGS with Tracy Jordan đang phát sóng trên đài NBC ở New York. Công việc của cô vốn dĩ đã đủ bận rộn với hàng tá kịch bản phải chỉnh sửa, phân cảnh phải chạy nước rút mỗi tuần, nhưng cái khó nhất chính là phải dung hòa cái tôi của tất cả những người xung quanh.
Phần 2 của series đẩy mức độ "khó chiều" của dàn nhân vật lên cao chưa từng thấy: Đầu tiên là Jack Donaghy, gã phó chủ tịch "đa năng" của NBC luôn miệng nhai đi nhai lại mấy thuật ngữ doanh nghiệp vô nghĩa như "synergy" hay "win-win", cứ thích nhúng tay vào khâu biên kịch chỉ để thỏa mãn cái tôi muốn được coi là có gu nghệ thuật của mình—điển hình là cái vụ "SeinfeldVision" ở tập đầu Phần 2, hắn cứ nhất quyết bắt Liz nhét Jerry Seinfeld vào mọi kịch bản chỉ vì hắn ảo tưởng Siêu nhân hài kịch đang sống trong tường văn phòng. Rồi đến Tracy Jordan, ngôi sao hài đình đám nhưng điên ngây, Phần 2 cho hắn mở cái "Trường Đào tạo Chuyên nghiệp Tracy Jordan" để dạy mấy ngôi sao khác cách "không làm mình thành gánh nặng", ấy vậy mà bản thân hắn hễ hít phải chút quyền lực là lại đòi mua cả cầu Brooklyn, hay ép Liz viết kịch bản phim siêu anh hùng ngớ ngẩn để hắn đóng chính. Chưa hết, Jenna Maroney—nữ chính của TGS mà cái tôi mỏng như giấy, mỗi khi thấy mấy ngôi sao trẻ nổi lên là lại làm đủ trò từ tập nude cho tạp chí đến giả làm người vô gia cư để câu chú ý, lúc nào cũng sẵn sàng gây chuyện với Liz nếu kịch bản không cho cô ta đủ đất diễn khoe giọng hát rồi nhảy múa linh tinh. Đến cả Kenneth, cậu page nhí vô hại nhất đoàn, đôi khi cũng mang cái tôi ngây ngô của dân Georgia, cứ nhất quyết bảo vệ mấy quy định ngớ ngẩn của đài dù Liz đã giải thích mỏi miệng.
Giữa đống hỗn độn cái tôi đập vào nhau đó, Liz vẫn cố gắng len lỏi để theo đuổi ước mơ của riêng mình. Một mặt, cô muốn TGS cuối cùng cũng được đề cử giải Emmy sau bao năm chạy show đúng giờ nhưng chẳng được giới chuyên môn công nhận, muốn không phải nhượng bộ những yêu cầu vô lý của Jack hay Tracy chỉ để giữ mối quan hệ êm đẹp. Mặt khác, đời tư của cô nàng trong 30 Rock (Phần 2) cũng lắm sóng gió: Từ gã luật sư Wesley đào mỏ đến anh chàng làm việc ở sở thuế vụ cứ rủ cô đi khám sức khỏe tình dục mỗi tuần, Liz vẫn kiên trì tìm kiếm một mối quan hệ ổn định, một gia đình riêng—cái ước mơ bình thường nhất mà cô luôn tự nhủ "sẽ làm được khi show này ổn định thôi", nhưng thực tế thì cô luôn bị kéo ngược lại bởi đống rắc rối của đám đồng nghiệp kỳ quặc. Thậm chí tập "Ludachristmas" kinh điển của Phần 2 còn cho thấy Liz mời cả gia đình đến thăm, cố gắng tỏ ra mình có một cuộc sống hoàn hảo, nhưng rốt cuộc chỉ chuốc lấy thêm đống rắc rối khi cả nhà cô cũng mang cái tôi to chẳng kém ai. Có lúc Liz tự hỏi liệu mình có đang hy sinh quá nhiều cho cái show này, nhưng mỗi khi viết xong một phân cảnh hài ưng ý, hay thấy khán giả cười rần rần dưới trường quay, cô lại thầm xác định: ước mơ của mình vẫn ở đây, giữa cái mớ hỗn độn này thôi.