Liz Lemon trong 30 Rock (Phần 6) vẫn đảm nhiệm cái vị trí biên kịch chính của chương trình tạp kỹ đêm khuya TGS đóng tại New York – cái show mà mỗi lần lên sóng là một lần cô phải biến mình thành người hòa giải giữa hàng tá cái tôi to chẳng kém gì bầu trời đêm Manhattan. Jenna Maroney vẫn ngày nào cũng đòi chỉnh lời thoại cho phù hợp với "ánh hào quang siêu sao" của mình, thậm chí còn đe dọa bỏ diễn nếu không được đưa thêm đoạn hát solo vào mỗi tiết mục. Tracy Jordan thì cứ vài tập lại nổi cáu vì không được trao giải Emmy, hay bị cấm lái chiếc xe limousine cá nhân vào phim trường, còn lão sếp Jack Donaghy từ khi đài bị Kabletown mua lại thì càng lúc càng nhồi nhét đủ loại quảng cáo vô lý – từ bánh snack giản cân đến app hẹn hò cho người trung niên – vào kịch bản, còn muốn TGS phải "sang chảnh" hơn để hợp với hình ảnh doanh nghiệp mới. Cái khó của Liz trong phần này không chỉ dừng lại ở việc dẹp yên mấy cái tôi đó. Cô vẫn đang lặng lẽ theo đuổi ước mơ viết kịch bản phim điện ảnh, cái mục tiêu mà cô ôm ấp từ ngày mới vào nghề, nhưng giữa đống hỗn loạn của TGS thì nó cứ mãi dời đi dời lại. Có lúc cô tưởng chừng đã có cơ hội: một hãng phim mời cô viết kịch bản cho phim hài lãng mạn, nhưng rồi Jack ép cô phải sản xuất nguyên một tập đặc biệt về ngày nhuận Leap Day cho TGS, dự án riêng đành phải gác lại. Có lúc cô suýt chút nữa chuyển sang LA làm việc để thoát khỏi cái New York ồn ào, nhưng rồi lại kẹt lại vì không nỡ bỏ đám đồng nghiệp điên khùng kia – dù mỗi ngày làm việc với họ là một lần cô phải nuốt nhục bao nhiêu cái tôi trẻ trâu lẫn già cỗi. Đời tư của Liz trong 30 Rock (Phần 6) cũng là một mớ bòng bong cần cân bằng không kém. Cô hẹn hò với bà lão phi công Carol Burnett, người mà mỗi lần đi cùng là một lần Liz phải nghe đủ bài giảng đạo đức về an toàn bay, rồi sau đó gặp Criss – ông chủ quán hot dog dễ thương nhưng đôi khi quá trớn, tất cả những mối quan hệ này cũng nằm trong danh sách những thứ cô phải "dung hòa" để không phát điên giữa cái thành phố chẳng bao giờ ngủ này. Dù mãi mải mê chạy theo để thỏa mãn người này người kia, khán giả vẫn thấy rõ Liz chưa bao giờ quên cái ước mơ ban đầu. Có tập cô còn lén lút viết kịch bản riêng trong lúc họp với Jack, chỉ để giữ lấy chút lửa nghề giữa đống giấy tờ hợp đồng vô vị của đài truyền hình. Cái hay của 30 Rock (Phần 6) là dù tình huống có hài hước cười ra nước mắt đến đâu, người xem vẫn cảm thấy được cái áp lực thật của một người làm sáng tạo, vừa phải lo cho cả tập thể, vừa phải giữ cho ước mơ cá nhân không bị dập tắt giữa đống hỗn loạn thường nhật.