53 Ngày Chủ Nhật
Chiều thứ Bảy bắt đầu có vài tia nắng vàng vừa xuyên qua những tán lá cây khô trong sân, vừa lấp lánh trên mặt gỗ bóng loáng của chiếc bàn ăn cũ kỹ. Không khí trong căn nhà gỗ yên tĩnh đến nghẹt thở, chỉ có tiếng kim đồng hồ quả lắc đều đặn, như một nhịp đập bất di bất dịch. Ba người con, đã bao năm không cùng ngồi đầy đủ dưới một mái nhà, lần này trở về với một mục đích duy nhất: cha.
Trước khi ngồi xuống, cả ba đều nhìn về phía cửa sổ phòng cha. Cửa khép hờ, bên trong chỉ còn tiếng thở khò khè đều đặn và tiếng máy tạo oxy rò rỉ, nghe như hơi thở cuối cùng của một người đang khuất dần.
“Trước hết thì phải chia thời gian,” anh Hai, người có vẻ bình tĩnh nhất, cất giọng đều đều, tay xoay xoay chiếc bút bi. “Tôi đề xuất theo lịch tuần. Mỗi người, một ngày trong tuần.”
“Coi bộ cha còn đủ sức để đếm ngày trong tuần hay sao?” chị út – người nhỏ nhất, giọng chua cay, mắt không rời chiếc lá khô rơi ngoài cửa sổ. “Tôi nghe bác sĩ nói rồi. Đến kỳ hạn… là không ai biết trước. Có thể một tuần, có thể một tháng, có thể… 53 ngày nữa.”
Từ “53” rơi ra nặng trịch. Nó không phải là một con số, mà là một mệnh lệnh khô khan từ bác sĩ, một phán quyết tàn nhẫn mà cả ba cùng nghe. 53 ngày Chủ Nhật. 53 cái chủ nhật còn lại trên mặt đất này mà cha có thể nhìn thấy, nếu may mắn.
Anh Hai nhíu mày. “Em nói cái gì vậy? Đó là ước lượng, không phải mốc thời gian cố định. Hơn nữa, chia nhiều người như vậy dễ…”
“Dễ gì? Dễ cho ai?” chị út quay phắt lại, ánh mắt như hai mũi kim. “Dễ cho anh, phải không? Anh vẫn giữ cuộc sống của mình, công việc, vợ con, và chỉ cần đi chăm cha có mỗi một buổi chiều Chủ Nhật? Anh gọi đó là trách nhiệm ư?”
“Còn em thì sao? Em tính bỏ hẳn cái tiệm nail của mình, trốn về đây suốt ngày đêm? Em tính cho cha đến một mình trong cái nhà trống này à?” anh Hai hạ giọng, nhưng không giấu được sự tức giận.
“Tôi từ chối bỏ cuộc sống của tôi. Tôi từ chối đóng vai trò người chăm sóc chính. Anh có quyền, vì anh là con trai trưởng. Còn tôi, tôi chỉ có… 53 cái chủ nhật để chuộc lỗi.” Chị út nói, giọng nhỏ lại, nhưng mỗi câu từ như một cái tát. “Còn anh Trung, anh nói gì?”
Cả hai quay về phía người thứ ba – anh Trung, em trai, lặng im từ đầu, chỉ ngồi hút thuốc, làn khói mỏng quanh khuôn mặt gầy, đượm buồn. Anh nhìn lên bức ảnh gia đình cũ treo trên tường, nơi ba anh em còn thơ bé, cha còn khỏe mạnh, tay ôm cả ba đứa.
“Tôi nghĩ,” anh Trung thốt lên, giọng khản đặc, “tao… chúng ta đang tranh cãi về chuyện chăm sóc cha, nhưng thực ra là đang đổ lỗi cho nhau về chính 53 ngày Chủ Nhật ấy. Vì sao? Vì tao nhớ, khi còn bé, mỗi Chủ Nhật ba đứa mình đều ngủ nướng, mà cha lại dậy sớm, đi chợ, nấu những bữa cơm ngon nhất. Tao không nhớ lần nào cha bỏ lỡ một Chủ Nhật nào. Tao cũng không nhớ cha bao giờ… đếm ngày.”
Im lặng. Lời anh Trung như hạt muối rơi vào vết thương cũ. Họ đang cãi vặt vì trách nhiệm, nhưng lại khơi lại những gì họ đã không làm, những gì họ đã không nói, khi cha còn đủ khỏe để mong đợi một bữa cơm Chủ Nhật đủ đầy.
“53 ngày Chủ Nhật,” chị Út thì thầm, như vừa tỉnh. “Nghĩa là nếu cha sống tới 53 Chủ Nhật nữa, thì mỗi tuần, mỗi Thứ Bảy, mình phải nhảy dựng lên, chạy về đây. Nhưng liệu có đủ lòng thương để làm như vậy không, hay chỉ đủ… tội lỗi?”
Anh Hai thở dài, bỏ bút bi xuống bàn. “Vậy theo em, phải làm sao? Chia đều 53 ngày? 17 ngày mỗi người? Con trai trưởng bù trừ?” giọng anh chua xót.
“Không,” anh Trung lắc đầu, đứng dậy, bước đến cửa sổ phòng cha, nhìn vào bóng lưng nhỏ bé của người cha qua khe cửa. “53 ngày Chủ Nhật… là thời gian còn lại của cha. Không phải để chia nhau. Mà để… dành trọn. Dành cho cha. Từ bây giờ, mỗi Chủ Nhật, dù cha còn có thể mở mắt nhìn chúng ta hay không, ba đứa phải có mặt ở đây. Cùng nhau. Không nói về lịch chia, không nói về lỗi lầm cũ. Chỉ nói về… Chủ Nhật.”
Hai người kia nhìn nhau. Trong ánh nắng chiều, vàng vọt, họ thấy rõ sự leo lét trong mắt nhau – không chỉ sự mệt mỏi vì trách nhiệm, mà còn nỗi sợ hãi trước khoảng trống sẽ để lại khi 53 ngày Chủ Nhật ấy trôi qua, khi người cha thực sự rời đi. Họ tranh cãi để tránh phải nhìn thấy nỗi đau ấy. Họ tranh cãi vì sợ rằng, sau 53 Chủ Nhật cuối cùng, họ sẽ không còn ai để cùng nhau về nhà vào mỗi cuối tuần.
“Đồng ý,” anh Hai nói, giọng khàn. Chị Út gật đầu, một cái gật ngập ngừng, đầy nước mắt cố nén.
Họ không bàn về ai chăm cha bao nhiêu ngày trong tuần nữa. Họ bàn về món canh chua cha thích, về cách pha ly rượu gừng mùa đông năm nào, về những câu chuyện cũ r mà cha vẫn kể và ba đứa vẫn chưa chịu lắng nghe. Họ bàn về việc mua một chiếc ghế xích đu mới cho hiên nhà, nơi cha ngồi mỗi Chủ Nhật.
Vì họ hiểu, 53 ngày Chủ Nhật không phải là thời gian để chia nhau một món nợ, một gánh nặng. Đó là khoảng thời gian thiêng liêng cuối cùng mà số phận vẫn cho phép họ có cơ hội trở thành một gia đình thực sự. Lần đầu tiên sau bao năm, trước cái bóng to lớn của người cha đang xa dần, ba anh em nhận ra: họ không còn nhiều thời gian để “chờ đợi” một Chủ Nhật hoàn hảo, một lời xin lỗi đúng lúc, hay một sự tha thứ tự nhiên.
58 ngày Chủ Nhật còn lại (nếu cha sống đủ). Hay chỉ còn 53. Số ấy không còn là một mục tiêu chia nhỏ, mà trở thành một lời nhắc nhở đầy ám ảnh: hãy sống, hãy nói, hãy cùng nhau, trong những ngày Chủ Nhật cuối cùng này. Vì sau này, sẽ không còn ngày nào đủ đẹp để họp mặt. Sẽ không còn ai ngồi đợi họ bên chiếc bàn gỗ cũ.