7 Giờ 20 Mỗi Tuần Một Lần không chỉ là tựa phim, mà còn là nhịp đếm ngược cho một câu chuyện tình mong manh đến nghẹt thở. Julia – một họa sĩ tự do sống nội tâm, và Diego – chàng kiến trúc sư luôn vội vã trong guồng quay thành phố, tưởng chừng chẳng bao giờ chạm đến thế giới của nhau. Nhưng cứ vào đúng 7 giờ 20 mỗi tuần một lần, họ lại ngồi cạnh nhau trên chiếc xe buýt cũ kỹ số 15. Không phải thứ Hai, cũng chẳng phải thứ Sáu, mà là thứ Tư – ngày Julia mang tập sketchbook màu xanh dương, còn Diego cầm theo chiếc cốc cà phê đắng không đường.
Những cuộc trò chuyện lúc đầu chỉ gói gọn trong nụ cười e dè, cái gật đầu chào hỏi xã giao. Rồi dần dà, họ phát hiện ra Julia thích vẽ những hành khách ngẫu nhiên, còn Diego lại mê kể về góc phố không có trong bản đồ thành phố. Đúng 7 giờ 20 mỗi tuần một lần, chuyến xe chậm rãi qua con đường ngập nắng, trở thành khoảng lặng hiếm hoi để hai tâm hồn xa lạ dần gần lại. Nhưng cuộc đời chẳng bao giờ là bức tranh lãng mạn suôn sẻ.
Julia ôm nỗi ám ảnh về mối tình cũ – nơi cô từng bị bỏ rơi giữa lời hứa "chúng ta sẽ ổn thôi". Diego thì đối mặt với áp lực chuyển công tác 3000 dặm xa, vì sự nghiệp hay vì trái tim, anh chưa dám chọn. Thứ Tư tuần ấy, đúng 7 giờ 20 mỗi tuần một lần, họ suýt hôn nhau sau một câu nói đùa về chiếc khăn quàng Julia để quên. Nhưng chuông điện thoại của Diego reo lên đúng lúc – sếp gọi, công việc khẩn, anh phải xuống xe sớm hai trạm. Julia nhìn anh vội vã rời đi, trong lòng thầm nghĩ: "Chỉ cần 7 phút nữa thôi, chuyến xe sẽ đến trạm của tôi. Sao anh không đợi?"
Chiếc xe buýt tiếp tục chạy, để lại sau lưng những khoảnh khắc chênh vênh. Liệu tình yêu có thể nở hoa khi họ chỉ là hai hành khách vô danh, gặp nhau đúng 7 giờ 20 mỗi tuần một lần? Hay tất cả sẽ đổ vỡ như hạt cà phê rơi vãi trên ghế xe, chẳng ai đủ dũng khí lau sạch? Đôi khi, định mệnh không cần một cuộc gặp gỡ trùng phùng – nó chỉ cần một khoảnh khắc duy nhất để ta dám thay đổi lịch trình của cả đời mình…