Ba năm trôi qua kể từ vụ nổ kinh hoàng tại trung tâm thương mại sầm uất, nỗi đau vẫn còn ám ảnh như vết dao cứa ngang trái tim Tống Khang Nhân. Giờ đây, trên chuyến tàu cao tốc Bắc – Nam đông nghẹt hành khách, tin nhắn báo động như gáo nước lạnh dội vào mặt cả đội: "Món quà 96 phút sinh tử đã sẵn sàng. Bắt đầu đếm ngược!".
Hơi thở Tống Khang Nhân đột nhiên gấp gáp. Ngón tay còn in vết sẹo do mảnh văng từ vụ nổ năm xưa run nhẹ khi anh với lấy balo dụng cụ. Tiếng loa tàu vang lên vô cảm báo trạm dừng tiếp theo sau 108 phút – nhưng họ chỉ còn vỏn vẹn 96 phút để tránh thảm kịch. Ánh mắt chồng chị – Lý Kiệt – hạ độ tới âm độ khi kiểm tra hệ thống an ninh: "Thằng khốn này học lỏm được chiêu của bọn ta. Chúng nó chọc thủng camera chỗ toa hàng hóa!"
Huỳnh Hân quai hàm lại khi bản đồ thiết bị nổ mà đội kỹ thuật vừa truyền tới hiện lên màn hình. "Không phải một... mà là ba điểm kích nổ liên hoàn" – giọng nàng chắc nịch nhưng móng tay đã cắn sâu vào lòng bàn tay. Mùi xăng dầu lỡm từ khoang sau xộc thẳng lên mũi như trêu ngươi. Ký ức về tiếng gào thét trong đống đổ nát năm nào bỗng ùa về khiến Tống Khang Nhân choáng váng.
"36 phút rồi! Cục nổ thứ nhất ở toa 5!" – tiếng hét của đội viên trẻ vang lên the thé. Tống Khang Nhân phóng như bay qua dãy ghế ngồi, mồ hôi muối cay xót vết thương cũ. Anh biết rõ tên khủng bố đang theo dõi từng cử động của họ – cách hắn khóa hệ thống đèn khẩn cấp đúng 4 giây sau khi Lý Kiệt phát hiện ra lỗ thông hơi chứng tỏ điều đó.
Trong khi Huỳnh Hân vật lộn mở khóa mật mã bằng hai giọt máu lấy từ vết cắt ở cổ tay đứa bé mất tích hồi sáng, Lý Kiệt đã lần ra dấu vết đặc biệt ở bộ kích nổ: "Con mẹ nó dùng chính thiết kế vỏ bom của mày năm 19, Khang Nhân!". Thứ âm thanh "tạch... tạch..." đều đều từ hộp đen vang lên như tiếng cười của tử thần.
9 phút 17 giây cuối cùng. Ánh đèn màu vàng máu loang dần trong toa tàu trống hoác. Tống Khang Nhân nhìn xuống dưới chân – đúng loại dây cháy chậm quấn bốn lớp hóa chất mà anh từng thất bại trong vụ cháy kho xăng Tân Sơn nhất. Tim anh đập dồn lên cổ họng khi ký ức ùa về... "Lần này không được phép sai..." – giọng thì thào của Huỳnh Hân từ đâu đó vẳng tới như lời cầu nguyện.
Ba nốt bíp. Hai màn hình đỏ rực. Một làn khói trắng bốc lên. Và tiếng kim loại lạnh ngắt rơi xuống sàn tàu. 96 phút sinh tử kết thúc bằng tiếng nấc nghẹn của phụ nữ cùng đốm sáng đỏ chập chờn nơi cuối hầm tối.