Jeanne, mười lăm tuổi và mồ côi từ khi còn nhỏ, sống trong một ngôi nhà mẹ để lại, canh giữ những ký ức mờ nhạt như sương sớm. Cuộc đời cô lặng lẽ trôi qua trong thị trấn nhỏ A Town Called Purgatory – nơi mà mọi góc phố dường như đều lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ, pha lẫn giữa vẻ cổ kính của những ngôi nhà gỗ và sự lộng lẫy đầy mê hoặc của các biệt thự xa hoa. Không ai biết tại sao thị trấn này có tên như vậy, nhưng Jeanne cảm thấy nó phù hợp: một nơi dừng chân giữa những mất mát, một chốn tạm bợ giữa quá khứ và hiện tại. Rồi một ngày, bộ phim Nữ hoàng Tuyết chọn A Town Called Purgatory làm bối cảnh quay chính. Mọi người xì xào về điều này, nhưng Jeanne chỉ quan tâm đến một điều: ngôi sao diễn viên đảm nhận vai Nữ hoàng, Cristina. Lần đầu tiên cô nhìn thấy Cristina trên phim trường từ sau bức tường rào của nhà mình, cô bé như bị hút vào một cơn lốc. Cristina không chỉ đẹp – cô ấy tỏa ra một sức hút âm ủy, một vẻ đẹp khiến người ta vừa nao lòng vừa rùng mình. Trong trang phục lộng lẫy của Nữ hoàng băng giá, Cristina vừa như một hiện tượng thiên nhiên, vừa như một biểu tượng sống động của chính A Town Called Purgatory: quyến rũ, bí ẩn, và có một cái gì đó không thuộc về thế gian này. Jeanne bắt đầu rình mò mỗi khi có cảnh quay. Cô thấy Cristina đứng bên gãy khung cửa sổ nhà mình, như một bức tượng pha lê dưới nắng chiều. Cô thấy Cristina thì thầm với đạo diễn bằng giọng nói nhẹ nhàng mà uất ức, ánh mắt lướt qua khung cảnh Purgatory như đang đếm những linh hồn bị mắc kẹt. Có những buổi chiều, khi sương mù buông xuống thị trấn, Jeanne tưởng tượng mình cùng Cristina đi giữa những con phố vắng, nơi những chiếc lá vàng rơi không bao giờ chạm đất, nơi thời gian có thể đông lại như phong bì kính trong cổ tích. Và rồi, qua những lần lén nhìn, Jeanne nhận ra một điều: có những lúc ánh mắt Cristina như xuyên thấu qua cô bé, như thể biết rõ Jeanne đang đứng đó, đang nhìn cô với tất cả sự cô độc và khát khao được thấu hiểu của một đứa trẻ mồ côi. Một lần, trong cảnh quay cuối cùng khi Nữ hoàng biến mát vào rừng băng giá, Cristina quay đầu, và nụ cười trên môi cô – nếu đó là một nụ cười – như một lời thề thì thầm giữa hai thế giới. Jeanne hiểu rằng, trong A Town Called Purgatory, không có sự ngẫu nhiên. Cristina không chỉ là một diễn viên. Cô ấy có lẽ là một phần của lời nguyền hoặc phép màu của chính thị trấn này. Và Jeanne, với trái tim trống rỗng, dần dám tin rằng sự xuất hiện của Cristina không phải là tai nạn – mà là một lời mời gọi. Một lời mời gọn vào câu chuyện cổ tích đen tối mà cả hai đang cùng viết nên, nơi ranh giới giữa người đóng và vai trò, giữa ký ức và ảo ảnh, dần trở nên mỏng như cánh bướm đêm trong gió lạnh của Purgatory.