Vicky không phải là kẻ vô ơn. Suốt ba năm dài đằng đẵng, chính Giáo sư Gopal Nadkarni – người thầy huyền thoại với bộ óc sắc bén và những bài giảng mê hoặc – đã dẫn dắt cậu qua những đêm thức trắng trong thư viện cũ kỹ, chỉ ra những lỗi lầm trong luận điểm mà chính cậu cho là bất khả xâm phạm. Gopal không chỉ dạy kiến thức, ông dạy cách đặt câu hỏi, cách nghi ngờ, và cách chịu trách nhiệm với những nghi ngờ ấy. Vicky, với trí tuệ sắc như dao và cái tôi nóng cháy như núi lửa, đã từng coi ông như một vị thần. Cho đến một buổi chiều, khi bản thảo nghiên cứu về lịch sử kinh tế Ấn Độ của Vicky – công trình mà cậu đổ cả tâm huyết và máu – bị trả về với một dấu đỏ mờ nhạt và lời phê: "Cần xem xét lại tính khách quan, có vẻ thiên vị với quan điểm cánh tả". Chữ ký dưới tờ giấy là của Gopal.
Cái nóng tính trong Vicky bùng lên. Cậu không tin thầy mình có thể thiên vị. Nhưng những bằng chứng lắt léo, những lần được ưu ái trong các cuộc hội thảo, những cái gật đầu khích lệ dành cho sinh viên cùng quan điểm... tất cả như những mảnh ghép lạnh lẽo sắp đặt lại. Cậu đối chất, gay gắt, trong phòng làm việc của thầy. Gopal, lần đầu tiên, không nhìn thẳng vào mắt cậu. Ông chỉ lặng lẽ đẩy một tập tài liệu dày cộp qua bàn – là hồ sơ của chính Vicky, với những ghi chú tay của ông từ năm đầu tiên, trong đó có một dòng: "Tài năng, nhưng dễ bị kích động. Cần định hướng cẩn thận." Cơn giận trong Vicky hóa thành nỗi đau đớn tột cùng. Sự phản bội đến từ người mình kính trọng nhất là nhát dao đâm sau lưng đau đớn gấp vạn lần.
Và rồi, như một cơn bão được triệu hồi, câu chuyện vỡ òa. Một người dẫn chương trình tin tức, nổi tiếng với những tiêu đề giật gân và khuôn mặt đầy vẻ quan tâm giả tạo, đã vồ lấy câu chuyện như con cá gặp mồi. Ông ta dựng lên một kịch bản: "Một thiên tài trẻ bị hệ thống thối nát chèn ép!" Những đoạn phỏng vấn Vicky được cắt ghép khéo léo, giọng cậu run lên vì uất hận, ánh mắt đỏ hoe. Bên kia chiến tuyến, một nhà hoạt động chính trị đầy tham vọng, đang cần một biểu tượng để đánh bóng tên tuổi, lập tức lao vào. Ông ta thấy trong Vicky không phải một sinh viên bất mãn, mà là một vũ khí sống: một học giả xuất sắc dám đứng lên tố cáo "sự thiên vị cánh tả" trong giáo dục – một chủ đề cực kỳ nóng bỏng, chia rẽ cả một quốc gia.
Phiên tòa trí thức được truyền hình trực tiếp – cái gọi là "Aakhri Sawal" (Câu Hỏi Cuối Cùng) – trở thành đấu trường. Trên sân khấu lấp lánh ánh đèn, Vicky ngồi đối diện với Gopal, giữa họ là hàng rào bảo vệ và hàng trăm con mắt qua ống kính. Người dẫn chương trình, với giọng nói ấm áp như rót mật, đặt câu hỏi đầu tiên: "Thưa giáo sư, có phải sự thiên vị đã giết chết một tài năng?" Gopal, già nua và mệt mỏi, nhìn vào khoảng không, như thể đang tìm kiếm một Vicky của quá khứ. "Tôi thiên vị về sự thật," ông nói, giọng khàn đặc. "Và sự thật, đôi khi, rất khó nuốt trôi."
Nhưng phiên tòa không còn là nơi tìm kiếm sự thật nữa. Nó là một vở kịch. Mỗi lần Vicky nói, hàng triệu người xem thấy hình ảnh của mình trong đó – sự bất công, sự bế tắc. Mỗi lần Gopal lên tiếng, một bộ phận khác lại vỗ tay tán thưởng cho "tiếng nói của lương tâm học thuật". "Aakhri Sawal" không còn là câu hỏi cuối cùng cần lời giải đáp, mà trở thành một khẩu hiệu, một lá cờ được giương cao trong cuộc chiến văn hóa. Vicky, kẻ khởi xướng, ngồi giữa tâm bão, nhận ra quá muộn rằng cậu không chỉ tố cáo một người thầy, mà đã vô tình thả ra một con quái vật truyền thông, và giờ đây, chính cậu cũng đang bị nó nhấn chìm, trở thành một nhân vật trong câu chuyện do người khác viết. Câu hỏi cuối cùng thực sự, có lẽ, là: khi sự thật bị vùi dập dưới hàng triệu lượt xem và những mưu đồ chính trị, thì ai còn đủ tỉnh táo để nhận ra nó?