Aaryan từng tin rằng những câu chuyện của mình có thể thay đổi thế giới. Giờ đây, anh ngồi trong căn hộ chật hẹp, nhìn những trang bản thảo bị từ chối chồng chất như những ngôi mộ nhỏ. Mười năm viết lách, mười năm bị phớt tỉnh. Những lời phê bình “thiếu thực tế”, “không ăn nhập với thị hiếu” như những mũi dao găm nhỏ, cứa vào niềm tin cuối cùng. Ánh sáng cuối đường hầm tắt ngúm khi biên tập viên cuối cùng, người từng hứa hẹn, gửi lại bản thảo với một câu duy nhất: “Anh giỏi, nhưng thế giới không cần một nhà văn như anh.” Đêm ấy, Aaryan không khóc. Anh mở máy tính, gõ một dòng trạng thái trên blog cá nhân ít người đọc: “Tôi sẽ thực hiện một tội ác hoàn hảo. Không phải để giết người, mà để chứng minh rằng tôi vẫn có thể tạo ra một thứ gì đó hoàn hảo.” Anh không ngờ, dòng chữ ấy, với từ khóa “Aaryan” rõ ràng, trở thành ngọn đuốc trong bóng tối. Nó thu hút sự chú ý của một thanh tra giàu kinh nghiệm, người từng truy lùng những kẻ tâm thần có tổ chức. Thanh tra biết, đây không phải trò đùa. Đây là lời tuyên chiến từ một bộ óc thiên tài đang sụp đổ, một bộ óc đã dành hàng năm trời nghiên cứu tội phạm học, pháp y, tâm lý tội phạm, tất cả chỉ để phục vụ cho nghệ thuật của mình. Và giờ, nghệ thuật ấy đã chuyển sang một chương mới, đẫm máu hơn. Cuộc rượt đuổi không phải là những màn rượt đuổi tốc độ trên đường phố. Nó diễn ra trong bóng tối của những con hẻm, trong sự tĩnh lặng đáng sợ của thư viện công cộng nơi Aaryan thường đến nghiên cứu, trong những dòng nhật ký được mã hóa được tìm thấy tại hiện trường. Aaryan không giết người một cách bừa bãi. Mỗi nạn nhân, mỗi hiện trường, đều là một câu thơ, một chương trong cuốn tiểu thuyết kinh dị mà anh đang viết bằng máu thật. Cảnh sát bối rối trước sự tỉ mỉ, sự lạnh lùng đến ma quái của hắn. Họ không chỉ truy bắt một kẻ giết người, mà đang cố gắng giải mã một tác phẩm nghệ thuật điên rồ, nơi nạn nhân là những nhân vật bất đắc dĩ, và Aaryan là vị Chúa tể đầy quyền năng và cô độc của chính câu chuyện do hắn tạo ra. Trong cuộc chiến không cân sức này, thanh tra già phải đối mặt với chính quá khứ của mình. Ông từng là một người say mê văn chương, và sự thất bại của Aaryan như một tấm gương phản chiếu nỗi sợ hãi về sự lãng quên của chính ông. Cuộc truy đuổi trở thành một cuộc đấu tranh giữa hai số phận: một người tìm kiếm sự bất tử qua tội ác, và một người chiến đấu để ngăn chặn sự bất tử ấy, để chứng minh rằng cuộc sống, với tất cả sự hỗn loạn và đau khổ của nó, vẫn đáng giá hơn bất kỳ tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nào. Và từ khóa “Aaryan”, giờ đây, không chỉ là tên một nhà văn thất bại, mà là tên của một cơn bão đang cuộn trào trong lòng thành phố, một cơn bão được tạo nên từ những trang viết khô máu và khát vọng được nhớ đến, dù chỉ là một kẻ giết người.