Mười ba năm lưu lạc, khói bụi phủ kín dĩ vãng đau thương nhưng không thể xóa mờ ngọn lửa hận trong tim Lý Phù Diên. Đêm nào nàng cũng mơ thấy tiếng chim họa mi hót nghẹn ngào trong cơn mưa tầm tã – thứ âm thanh ám ảnh đêm định mệnh huynh trưởng Lý Chiếu Minh ngã xuống, máu loang đỏ sân gạch. "Ai đã giết chim họa mi?" – câu hỏi chua xót ấy khắc sâu như lời trăng trối cuối cùng của anh trai, trở thành gót chân Achilles kéo nàng trở lại Hoa Xương – nơi tuổi thơ ngọt ngào đã biến thành địa ngục.
Huyện Hoa Xương năm ấy nay phủ đầy vẻ giả tạo. Những dãy phố vẫn rộn rã tiếng rao hàng, mùi bánh bao thơm lừng len lỏi trong ngõ hẻm, song Phù Diên nhận ra ngay sự khác biệt: hàng cây trâm cổ thụ trước dinh Lý gia đã bị đốn hạ, thay vào đó là tượng đá hình chim phượng quái dị – biểu tượng của gia tộc họ Diệp đang thao túng cả vùng. Kẻ đứng sau vụ án năm xưa giờ đã khoác áo quan chức, ung dung ngồi trên mạng nhện quyền lực. Nàng cải trang thành lang y trẻ, ngày ngày chữa bệnh cứu người để tìm manh mối, lắng nghe những lời đồn thổi về "con chim đêm" – biệt danh người dân đặt cho Lục Nham Sùng, vị tri huyện ăn chơi vô độ. Vị quan ấy lúc thì say khướt trên lầu Đào Hoa, lúc ngồi thẫn thờ câu cá bên bờ sông, để tang án chất đầy công đường phủ bụi.
Hai con sói đơn độc vô tình va vào nhau trong đêm sương mù. Phù Diên định lẻn vào kho lưu trữ hồ sơ thì phát hiện Lục Nham Sùng đang lục lọi chồng văn thư cũ – đôi mắt sắc lẹm như dao hoàn toàn trái ngược vẻ phóng đãng ban ngày. Chính khoảnh khắc ấy, tiếng chân người vang lên. Ông ta nhanh tay đẩy nàng vào góc tối, giả giọng say khướt khiến đám nha dịch lập tức lui gót. "Gả này không đơn giản!" – Phù Diên nghiến răng nắm chặt con dao găm trong tay áo. Ít ai biết, chàng tri huyện "ăn hại" ấy đã mất ba năm rưỡi nhẫn nhục đóng vai kẻ bất tài để thâm nhập mạng lưới tội phạm chốn quan trường, chờ ngày vạch trần sự thật sau vụ án chim họa mi năm nào.
Cuộc đối đầu tựa canh bạc sinh tử. Phù Diên đơn phương hành động, suýt lọt bẫy lũ tay sai nhà họ Diệp tại ngõ Tử Vi. Tưởng nguy nan, bỗng một bóng đen lao tới – Lục Nham Sùng với cây thương ngắn đè bẹp bốn tên đao phủ trong nháy mắt. "Muốn bước tiếp thì sống chết cũng phải bám chặt lấy tốt!" – câu nói đanh thép vang lên trước khi cả hai nhảy xuống sông thoát thân. Dưới gầm cầu đá ẩm mốc, hai bản án cũ được mang ra: tờ trình khám nghiệm tử thi Lý Chiếu Minh với chi tiết "tay nắm chặt lông chim họa mi" và biên bản điều tra năm xưa bị ngụy tạo trắng trợn. Chỉ khi nhắc tới tiếng chim kỳ lạ đêm đó – giai điệu hệt bản nhạc ru mà mẹ Phù Diên thường hát – mắt cả hai bỗng chớp lên tia nhận ra. Họ đang đối đầu với thế lực chuyên dùng âm nhạc điều khiển chim thú!
Kỳ án mười ba năm nằm im lặng như ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Từng mảnh ghép ghép lại khiến cả hai giật mình: con chim họa mi không vô tình chết mà bị đầu độc để tạo lập hiện trường giả, tiếng hót của nó vốn là tín hiệu triệu tập bọn sát thủ. Lý Chiếu Minh đã phát hiện việc lạm dụng nhạc lôi đình để buôn lậu thuốc phiện qua biên giới, chết vì dám đụng tới xương sống sai trái của tứ đại gia tộc. Giờ đây, âm mưu ấy lại tái diễn với quy mô lớn hơn gấp bội, chim hoạ mi thành nạn nhân đầu tiên của chuỗi sát nhân mới. Kết cục, cả hai cùng đứng trước chánh đường, bản nhạc tang tóc năm xưa được tấu lên như lời đưa tiễn oan hồn. Đáp lại là tiếng chim họa mi hót vang từ chiếc lồng son – con vật sống sót duy nhất được Lục Nham Sùng nuôi giấu suốt năm tháng.
Hoá ra sự thật không tàn khốc như họ nghĩ. "Ai đã giết chim họa mi?" – câu trả lời chính là bản thân nàng chim ấy. Nó chọn cái chết để báo động cho Lý Chiếu Minh bằng cách ăn trúng đàn kiến độc trong bình hoa sành. Mười ba năm trước, loài vật nhỏ bé ấy đã dùng sinh mạng cứu chủ nhân, còn kẻ đáng mặt con người lại giẫm đạp lên mạng sống đồng loại. Lý Phù Diên nhạt nhòa cười khi thấy cha con họ Diệp gục ngã trước đống bằng chứng không thể chối cãi – nơi tận cùng hận thù không phải máu chảy đầu rơi, mà là nụ cười hân hoan của những linh hồn cuối cùng được siêu thoát.