Sau đêm định mệnh ấy, khi mẹ nằm bất động trên sàn nhà ẩm mốc vì sốc thuốc quá liều, hai chị em gái chỉ còn biết nhìn nhau trong nỗi kinh hoàng. Chị lớn, mới mười sáu, nắm chặt tay em gái nhỏ bé run rẩy, thì thầm: "Mình không thể để họ mang em đi đâu." Hệ thống nuôi dưỡng – cái guồng máy lạnh lùng ấy – sẽ xé toạc họ ra, ném vào những gia đình xa lạ, những cuộc đời không còn hơi ấm mẹ cha. Thế là họ chọn cách duy nhất: Ẩn Giấu xác mẹ trong căn phòng tối om phía sau nhà, lau sạch mọi dấu vết, và dựng lên lời nói dối hoàn hảo: "Mẹ đi công tác xa rồi, vài tuần nữa về."
Ban đầu, mọi thứ suôn sẻ. Họ tự lo cho nhau, chị nấu ăn vụng về từ những hộp đồ hộp rẻ tiền, em giả vờ cười đùa trước cửa sổ để hàng xóm khỏi hỏi han. Nhưng rồi, vết nứt bắt đầu lan ra. Thầy cô ở trường gọi điện, hỏi mẹ đâu sao không ký giấy. Ông hàng xóm khó tính ngửi thấy mùi lạ thoang thoảng từ sân sau. Cảnh sát địa phương ghé qua kiểm tra một vụ báo mất tích gần đó. Lời nói dối lung lay, và bóng tối bí mật ấy ngày càng đè nặng lên vai họ.
Giờ đây, giữa những đêm thức trắng, hai chị em buộc phải nhìn thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của nhau, tự hỏi: Họ sẵn sàng đi bao xa để giữ kín bí mật Ẩn Giấu này? Liệu một lời khai man thêm nữa, hay phải đào sâu hơn vào bóng tối, thậm chí đánh đổi cả linh hồn mình? Câu trả lời đang chờ, và nó có thể nuốt chửng tất cả.