Trong thế giới bị giày vò bởi thảm họa khôn lường, nơi lằn ranh giữa thiện - ác bị bức màn khói chiến tranh bào mòn, một giải pháp tàn nhẫn được sinh ra từ tuyệt vọng: Án Phạt Dũng Giả. Những kẻ sát nhân máu lạnh, phản đồ phản bội tổ quốc, hay tên trùm tội phạm đẫm máu - thay vì thối rữa sau song sắt - đều bị xiềng xích quẳng vào chiến trường thập tử nhất sinh. Máu họ phải đổ xuống như giá má chuộc tội.
Giữa bốn bức tường bê tông lạnh lẽo của Trại giam Số 9 - pháo đài ngục tù lơ lửng giữa thinh không - viên quản ngục lạnh lùng với bộ âu phục đen nhàu nát đứng trước bàn thờ khói hương lượn lờ. Tay hắn siết chặt cuộn da thú ghi lời thề máu. "Các ngươi muốn hít thở tự do?" - giọng hắn vang lên như tiếng búa đập vào kim loại - "Hãy cầm kiếm mà cắt đứt dây oan nghiệt! Đổi mạng sống lấy danh dự người hùng!"
Từ làn sương mờ ảo, bóng dáng nữ thần uốn lượn như ngọn lửa xanh. Đôi mắt không ngươi của bà chứa đựng vũ trụ hủy diệt. "Ta ban cho ngươi năng lực buộc chúng thành Án Phạt Dũng Giả" - tiếng nữ thần vọng ra tự ngàn vực thẳm - "Mỗi linh hồn tội lỗi chúng giết sẽ ngấm vào xiềng xích. Tử trận, thân xác chúng trở thành nhiên liệu cho binh đoàn huyết ngục của ta!"
Trên thao trường nứt nẻ dưới chân trại, lũ tù nhân mắt đỏ ngầu gầm gừ trong xiềng tỏa sáng ma thuật. Một tên cướp biển cụt tay gõ kiếm vào tấm khiên khắc dấu ấn Án Phạt Dũng Giả, tiếng leng keng vang lên như khúc ca tử địa. Chúng khạc nhổ vào đất, hướng tầm mắt về phía chân trời - nơi tường lửa dịch quái từ cõi u minh đang nuốt chửng thành phố cuối cùng của nhân loại.