Dưới ánh sáng mờ ảo của dãy hành lang, tiếng khóc chào đời vang lên như một giai điệu xuyên thủng sự tù túng. Bốn người phụ nữ, mỗi người gánh trên vai một bản án, bỗng chốc trở thành những người mẹ trong khoảnh khắc ấy. Họ không cùng dòng máu, nhưng cùng chia sẻ nụ cười đầu tiên của đứa trẻ, cùng đặt cho em cái tên nhỏ bé đong đầy hy vọng: Ánh Dương Của Mẹ. Mỗi buổi sáng, tiếng cười của bé lại len lỏi qua những song sắt, xua tan phần nào nỗi buồn vô tận. Mọi thứ bỗng chốc đảo lộn khi một phạm nhân mới bước vào phòng giam. Cô ấy dữ dội, lạnh lùng, dường như mang cả thế giới gai góc trên đôi vai. Những cuộc tranh cãi nổ ra, những ánh mắt nghi kỵ đan xen. Nhưng rồi, ánh mắt ngây thơ của Ánh Dương Của Mẹ đã vô tình chạm vào trái tim chai sạn ấy. Từng chút một, sự hiện diện của đứa trẻ len lỏi vào từng góc tối, hàn gắn những vết thương không tên, biến bốn con người lạ lẫm thành một gia đình bất đắc dĩ nhưng ấm áp. Hạnh phúc chẳng kịp đong đầy thì nỗi đau ập đến. Bác sĩ thông báo Ánh Dương Của Mẹ mắc căn bệnh hiểm nghèo, đôi mắt bé nhỏ có thể sẽ mãi mãi chìm vào bóng tối. Cả bốn người mẹ sụp đổ, nhưng không cho phép bản thân gục ngã. Họ quyết định thành lập một dàn đồng ca, dù chỉ là sau song sắt, để dành tặng em những giai điệu đẹp nhất trước khi ánh sáng vụt tắt. Mỗi buổi tối, tiếng hát lại vang lên, hòa quyện cùng tiếng cười trong veo của Ánh Dương Của Mẹ, như một lời hứa rằng tình yêu sẽ mãi là ánh sáng duy nhất không bao giờ tàn lụi.