Aniki bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời tôi vào cái ngày mùa đông lạnh nhất ở trại giam Fuchū. Nhớ lại cảnh Noboru - tên tôi lúc đó - co ro trong góc sân tập, vết máu trên gáy khô cứng vì vừa bị mấy tên tù đầu gấu đè ra hút thuốc bằng... cách của chúng. Cái mùi kim loại từ máu và mồ hôi hòa lẫn mùi ẩm mốc của xiềng xích khiến tôi nôn khan. Akira - con mụ đã đẩy tôi xuống vực. Những đêm ở Hattenba, tôi vật vã trong những bộ váy ngắn cũn, đi nhón gót trên lớp sương mù phủ đầy khí độc của khu phố đèn đỏ. "Được, tao sẽ biến mày thành thú hoang!" - tiếng thằng cha chủ quán bar văng vào mặt tôi khi định nôn thốc sau liều thuốc đầu tiên. Chính hắn đã giật dây vụ buôn bán ma túy để tôi mắc bẫy. Cứ mỗi lần mở ví khách làng chơi, tôi như thấy bóng ma Akira đang cười nhạo trên từng đồng yen bẩn thỉu. Takashi - Aniki của tôi - không giống lũ quỷ mang vỏ bọc tù nhân. Lần đầu tiên anh chặn tay thằng Sadō đang dí điếu thuốc vào háng tôi, giọng anh lạnh như dao găm: "Thằng này của tôi rồi." Tôi tưởng mình rơi từ địa ngục này sang địa ngục khác, nào ngờ... "Noboru, cậu không phải đồ chơi!" - Aniki nghiến rít điếu cigar trong phòng giam tối om, ánh lửa chập chờn chiếu lên vết sẹo xéo từ má xuống cổ. Những đêm mất ngủ, anh kể về Ogasawara - tổ chức hiệp sĩ đen chuyên đòi nợ bằng xác chết. Anh dạy tôi cách cầm cưa sắt mà cắt gỗ thay vì cổ người, cách dùng sức nặng cơ thể để ghì đối thủ thay vì bẻ gãy xương sườn. "Mày thích mùi máu à? Thử đánh rơi cái vỏ chai này xem?" - Aniki quăng cho tôi lọ thuốc cảm thông thường, cái thứ mà 5 năm tù tôi chưa từng được chạm vào. Kanzaki xuất hiện như quả bom nổ chậm giữa buổi thăm nuôi tháng 7. Tôi chưa kịp mừng vì vừa đậu kỳ thi sửa chữa ô tô, đã thấy Aniki tái mặt trước song sắt. "Tao bị khai trừ rồi." - gã đàn ông mang kính đen nhai từng chữ như nghiến thịt tươi. Cả khu cách ly im phăng phắc, chỉ còn tiếng két sắt rung khi Aniki nắm chấn song. Tôi nuốt nước bọt nhìn cái bóng hai anh em chập chờn trên tường. Kanzaki quăng gói đồ qua khe sắt - bên trong là thanh đoản kiếm rỉ sét của Ogasawara. "Tụi nó biết mày đang nuôi thú cưng," hắn liếc tôi như xem hàng tại chợ trời, "Xử lý đi trước khi tao phải xử cả hai." Trở về phòng giam, Aniki vặn chặt tay nắm cửa sắt đến bật máu. "Ngày ra tù..." - giọng anh rè rè, "Noboru, mày phải sống thật sạch cho tao." Tôi biết Aniki đang chuẩn bị cho cuộc chiến mà cả hai không thể trốn. Nhưng làm sao tôi có thể bỏ Aniki? Người đã kéo tôi khỏi vũng máu chính mình...