Câu chuyện phim xoay quanh Arco, cậu bé mười tuổi với đôi mắt rạng ngời và trái tim ham khám phá, sống trong một tương lai xa xôi màu sắc rực rỡ năm 2932. Một ngày nọ, trong khi chạy theo một đàn bướm lấp lánh trên cánh đồng, Arco vô tình vấp phải một dải cầu vồng kỳ ảo không nằm trong bản đồ thế giới của cậu. Thay vì bảy sắc màu thông thường, dải cầu vồng ấy lấp lánh như một dòng sông ánh sáng, và khi Arco bước qua, cậu như bị cuốn vào một vòng xoáy thời gian. Khi mở mắt, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Không còn những thành phố kiến trúc tinh xảo giữa lòng hương rừng, thay vào đó là một khung cảnh thành phố lạnh lẽo, những tòa nhà cao tầng phủ một lớp bụi bặm màu xám, và bầu trời mờ ảo không còn vì sao. Arco đã lạc vào năm 2075, một Trái Đất đang thở dốc dưới gánh nặng của chính mình.
Thế giới này với Arco là một nơi đầy rẫy sự xa lạ và u ám. Người dân di chuyển vội vã, khuôn mặt lộ rõ nỗi mệt mỏi. Không khí nặng mùi khói bụi, nguồn nước trong veo đã trở thành kỷ niệm xa xôi. Chính giữa khung cảnh ấy, Arco bắt gặp Iris. Cô bé, cũng khoảng tuổi cậu, đang ngồi một mình trên một bậc thang đổ nát, tay vân vê một chiếc lá khô đã bạc màu. Đôi mắt cô buồn bã như hồ nước tĩnh lặng, tách biệt hoàn toàn với nhịp sống hỗn loạn xung quanh. Iris sống cùng một robot bảo mẫu – một cỗ máy cũ kỹ, thân hình gãy gọn với những vết trầy xước, nhưng đôi mắt cảm biến ánh lên một tia sáng dịu dàng. Robot ấy, cô gọi là Bảo, không chỉ chăm sóc sinh hoạt hàng ngày mà còn là người bạn duy nhất, người lắng nghe những câu chuyện về quá khứ mà Iris thường mơ hồ kể lại.
Sự gặp gỡ giữa Arco và Iris vốn bắt đầu bằng sự ngạc nhiên và dè chừng. Arco – với những câu hỏi vô tư về mây, về màu sắc, về tiếng cười – như một viên ngọc lấp lánh trong bóng tối của Iris. Còn Iris, với sự hiểu biết đầy đau đớn về thế giới này, dần trở thành người dẫn đường cho cậu bé ngốc nghếch từ quá khứ. Họ phát hiện ra rằng dải cầu vồng kỳ diệu kia chỉ xuất hiện rất lâu, trong một mùa hè đặc biệt của Trái Đất, và có thể chỉ còn một cơ hội duy nhất để quay trở lại.
Hành trình tìm đường về nhà của hai đứa trẻ không chỉ là một chuyến phiêu lưu địa lý. Họ lội ngược dòng nước đục ngầu của con sông bị ô nhiễm, trèo qua những khu rừng bị xén trụi để tìm thấy một bản đồ cổ được lưu truyền trong những câu chuyện của Iris. Dọc theo đường đi, chính Arco – với tất cả sự hồn nhiên và niềm tin vào sự kỳ diệu của thiên nhiên mà cậu vốn có – đã làm thức tỉnh một chút gì đó trong lòng Iris và cả trong chính cái ô nhiễm xung quanh họ. Cậu tưởng tượng ra những vườn rau xanh mướt nơi chỉ còn đất khô cằn, hát lên những bài ca về chim chóc mà không một ai còn nhớ tiếng, và chứng kiến sự bảo vệ của Bảo, robot ấy, dường như cũng bị lây nhiễm bởi sự lạc quan đáng ngạc nhiên của Arco.
Cuộc hành trình trở thành một sự hòa quyện giữa quá khứ và hiện tại. Arco dạy Iris cách ngửi thấy "hương vị của gió" – một điều mà cô bé từng nghĩ đã mai một. Iris dạy Arco cách đọc dấu hiệu từ những bức tường rêu phong và sự im lặng đầy ám ảnh của một hành tinh đang bệnh. Họ cùng nhau lặp lại một nghi thức cổ – thả những chiếc lá thuyền giấy được vẽ đầy màu sắc xuống dòng suối nhỏ, một nghi thức mà Iris nhớ từ lời kể của bà, như một lời cầu nguyện cho sự hồi sinh. Khi đứng trước dải cầu vồng duy nhất cuối cùng, trong khoảnh khắc chia ly, Arco để lại một chiếc đồng hồ đeo tay cổ xưa – món đồ quý giá nhất của cậu từ năm 2932 – cho Iris, như một lời hứa rằng tình bạn xuyên thời gian không bao giờ tắt.
Arco trở về quê hương, mang theo trong mình hơi thở của một Trái Đất năm 2075 đã cũ kỹ, yếu ớt, nhưng vẫn còn nguyên vẹn sức sống. Còn ở lại, Iris, với chiếc đồng hồ và sự hiện diện của Bảo, không còn chỉ là một cô bé cô độc. Cô bắt đầu chăm sóc một chậu cây nhỏ trong khoảnh sân đổ nát, cố gắng mô phỏng những lời Arco kể về vườn cây rộng lớn. Có thể, từ một hạt giống nhỏ bé, một hy vọng mới sẽ vươn lên. Câu chuyện không phải là một kết thúc, mà là một sự nối dài – một vòng tuần hoàn giữa các thời đại, nơi tình bạn trẻ thơ đã thắp lên ngọn lửa của hy vọng, nhắc nhở mọi người rằng mối liên kết giữa con người và thiên nhiên, giữa quá khứ và tương lai, mãi mãi tồn tại trong những trái tim biết yêu thương và dám tin rằng, ngay cả trong những thời điểm tăm tối nhất, một dải cầu vồng vẫn có thể hiện ra, dẫn lối cho những hồn nhiên và những linh hồn cô đơn tìm thấy nhau.