Bác Sĩ Shin không phải là một cái tên trong tài liệu y khoa, mà là một tiếng thì thầm trong những hành lang bệnh viện về nửa đêm, nơi ánh đèn huỳnh quang phản chiếu lên gương mặt những bệnh nhân đang vật vã trong giấc mơ. Anh là bác sĩ, nhưng còn hơn thế: một thợ săn lùng cho những vùng đất không có trên bản đồ giải phẫu, nơi bản ghi chép của định mệnh bị mờ nhòa. Và rồi, một ngày, Mo Mo——cái tên như một câu thần chú, một ngôi sao sáng giữa bầu trời giải trí rộng lớn——rơi vào hôn mê sau một vụ tai nạn xe hơi nghiêm trọng trên con đường ven biển đầy sương mờ. Cô được đưa vào khoa cấp cứu của bệnh viện nơi Shin làm việc, với một dáng vẻ yếu ớt, tách biệt hoàn toàn khỏi hình ảnh rực rỡ trên màn ảnh. Nhưng Shin, ngay từ cái nhìn đầu tiên, biết đây không phải là một cơn hôn mê thông thường. Đây là một sự rời bỏ——một hành trình tự nguyền của tâm trí để trốn chạy một thứ gì đó đáng sợ hơn cái chết.

Trước khi tai nạn xảy ra, Mo Mo là một biểu tượng: nụ cười trên mọi tạp chí, giọng nói được yêu mến, một sự tồn tại được xây dựng từ ánh đèn và tiếng vỗ tay. Nhưng trong các bức tường nhỏ của căn phòng trọ ở khu phố cũ, cô sống trong một thế giới khác——một thế giới của những giấc mơ lặp đi lặp lại về một đôi mắt không có thân hình, một bàn tay vô hình nắm lấy cổ họng cô trong đêm. Cô từng tìm đến các chuyên gia tâm lý, nhưng họ chỉ kê đơn thuốc an thần. Chỉ có Bác Sĩ Shin——với tiếng tăm về những ca bệnh "psi" không tên——đồng ý tiếp nhận cô, với một lời cảnh báo: "Có thể cô đang gặp phải thứ mà khoa học chưa đặt tên. Và nếu tôi bước vào, có thể tôi sẽ không dễ dàng rút chân ra."

Anh ngồi cạnh giường bệnh, quan sát Mo Mo——một cô gái trẻ với làn da trắng bệch, mái tóc đen xõa xuống gối, và một nhịp tim đều đặn trên máy monitor——mà trong đó, Shin thấy một sự bất thường nhỏ: những cơn giật mình liên tục, như thể cô đang chạy trốn trong một cơn ác mộng không lối thoát. Các xét nghiệm bình thường đều âm tính. Não cô không tổn thương, cơ thể không dấu vết. Nhưng giấc mơ——nếu đó là giấc mơ——của cô thì khác. Trong các buổi hypnosis sau này——khi cô có thể nói lên được vài tiếng——cô mô tả một không gian xám, một ngôi nhà cũ với những bức tường phủ rêu, một cây cầu gỗ trên một con suối đen ngòm, và một giọng nói——không phải của người——gọi tên có vẻ như là một lời thề nguyền. "Cô ấy không chỉ mơ," Shin ghi chú trong cuốn sổ cá nhân, "Cô ấy đang ở đó."

Và rồi, vào một đêm mưa, khi bệnh viện chìm trong im lặng, Shin——thay vì ngồi trong phòng mổ——quyết định dấn thân. Anh kết nối máy EEG của mình với máy theo dõi của Mo Mo, một thí nghiệm tự phát, một hành động vi phạm mọi quy trình. Anh muốn đi theo cô, vào cõi giữa——nơi mà cô đang mắc kẹt. Và anh đến: một thế giới không có trọng lực, nơi những ký ức của Mo Mom——cả thứ hào nhoáng và thứ đen tối——đ amalgam hóa thành một bức tranh sống động. Anh thấy cô nhỏ——một cô bé với đôi mắt to——chạy qua cánh đồng lúa, rồi bỗng chốc trở thành một ngôi sao trên sân khấu, áo đỏ thẫm, nụ cười tươi rói, nhưng sau đó——thứ ánh sáng đó——bị một bàn tay vô hình dập tắt. Anh nghe thấy giọng nói kia, một giọng nam trầm, vang lên từ khắp mọi nơi: "Cô đã thấy quá nhiều. Cô phải trả giá."

Shin cố gắng tiếp cận, gọi tên cô. Nhưng Mo Mo——trong giấc mơ ấy——lắc đầu, mắt đẫm nước mắt: "Tôi không thể về. Tôi đã nhìn thấy khuôn mặt của họ." Rồi cảnh quan thay đổi——họ đứng trên một chiếc cầu gỗ cũ, phía dưới là một con suối đen, và phía trước là một bóng người——một người phụ nữ với trang phục cổ, khuôn mặt mơ hồ, đứng đó, dang tay như một người gác cổng. Đó không phải là một nhân vật ngẫu nhiên. Đó là bóng ma của quá khứ——một câu chuyện về một ngôi sao nhạc cổ điển từ thế kỷ trước, cũng mang tên Mo Mo, người đã biến mất trong chính ngôi nhà này sau một buổi biểu diễn cuối cùng. Một sự trùng hợp rợn người: một tên tuổi, một khuôn mặt, một vùng đất. Shin bắt đầu hiểu: đây không phải là ảo giác. Đây là một lời nguyền gia tộc, một sự lặp lại của một cái chết bí ẩn——và Mo Mo, với ánh hào quang của mình, vô tình đã đánh thức nó.

Trong thế giới thực, cơ thể Mo Mo bắt đầu suy kiệt——mạch máu yếu, hô hấp khó khăn——dù không có dấu hiệu vật lý. Các bác sĩ khác cho rằng đó là một căn bệnh thần kinh hiếm. Nhưng Shin biết: cô đang hao mòn ở cõi giữa. Mỗi giờ cô ở lại đó, thể xác cô tại thế càng yếu đi. Anh phải đưa cô trở về——nhưng làm sao, khi cô không muốn rời khỏi cái nơi đó? Khi cô—trong giấc mơ——thì thầm: "Tôi thấy họ. Họ đang chờ tôi."

Shin——bác sĩ thiên tài——lần này không cầm scalpel, mà cầm một lời nguyễn——một câu thần chú cổ từ sổ sách tư liệu của bệnh viện về những ca "psi" nghìn năm——một thứ tưởng chừng vô nghĩa. Anh hát nó, đọc nó, hét lên trong phòng hypnosis, dưới ánh đèn mờ ảo. Và rồi, bóng người phụ nữ cổ——thực sự xuất hiện——không phải trong giấc mơ của Mo Mo, mà trong thức tỉnh của Shin. Bà ta đứng ở góc phòng bệnh viện, nhìn anh với đôi mắt trống rỗng. Đó là sự xác nhận: những gì Mo Mo thấy là thật. Shin——khi ấy——hiểu rằng định mệnh không phải là một luồng khí vô hình, mà là một không gian——một nơi có bản thân nó, và Mo Mo đã lạc vào đó. Và để đưa cô về, anh phải bước vào, chấp nhận rủi ro——rằng anh có thể không thể quay trở lại.

Anh quay lại máy monitor——nhịp tim của Mo Mo bỗng trở nên dữ dội, rồi lại chùng xuống. Shin, trong một hành động điên rồ——cắt đứt các dây theo dõi, dùng thuốc mê tự chế——chìm vào một trạng thái giữa tỉnh và mơ, theo sau cô, lần cuối, xuyên qua lớp sương mù của thế giới kia. Ở đó, trên chiếc cầu gỗ, Mo Mo đang đối mặt với bóng ma——bóng ma của chính cô từ kiếp trước——và Shin hiểu ra: đây không phải là cái chết của một cá nhân, mà là sự kết thúc của một chuỗi số phận. Để Mo Mo sống, cái chết phải xảy ra——nhưng không phải cái chết của cô, mà là cái chết của con quái vật do sự sợ hãi, danh vọng, và lời nguyền tạo nên. Shin——bác sĩ——phải trở thành kẻ hy sinh. Anh đứng giữa Mo Mo và bóng ma, nói một câu——một câu bằng ngôn ngữ cổ——mà bản thân anh không hiểu nguồn gốc. Và rồi——một tiếng rít, một cơn bão, một sự sụp đổ.

Khi tỉnh dậy——trong phòng bệnh viện——Shin thấy mình nằm trên giường, Loé tim đập mạnh, nhưng Mo Mo——mở mắt. Cô nhìn anh, ánh mắt rõ ràng, bình thường, như chưa từng đi đâu. Cô nói: "Tôi... đã về." Nhưng khi cô nhìn xuống tay mình——trên cổ tay——có một vệt đỏ nhỏ——hình như một dấu ấn——một ký hiệu cổ——mà Shin nhận ra chính là dấu hiệu của lời nguyền đã được chuyển giao——chuyển từ cô sang người đã giải thoát cô——chuyển sang chính Shin.

Bác Sĩ Shin giờ đây ngồi trong phòng làm việc, ánh đèn đèn huỳnh quang chiếu xuống cuốn sổ tay mở. Anh viết: "Chúng ta nghĩ định mệnh là một con đường dài. Nhưng đôi khi, đó chỉ là một ngóc ngách——một góc khuất trong tâm trí. Và để đối mặt với nó, đôi khi ta phải biến mình thành kẻ canh gác——còn tồn tại——ở ranh giới giữa thực và ảo. Tôi đã đưa Mo Mo trở về. Nhưng tôi có giữ được chính mình không? Tôi nghe thấy tiếng thì thầm——trong giấc mơ——của một giọng nói xưa cũ——và trên cổ tay tôi——vết đỏ ấy——lúc sáng——có đen dần lên không?"

Câu chuyện về Bác Sĩ Shin——một bác sĩ về tâm linh——không kết thúc bằng một giải pháp khoa học. Nó kết thúc bằng một sự trao đổi: mạng sống bằng một lời nguyền, sự tỉnh thức bằng một giấc mơ. Và câu hỏi để lại: liệu những kẻ dám đối mặt với định mệnh——như Shin——có phải là những người giải thoát, hay chỉ là những người nhận nuôi những thứ mà thế giới này không dám đặt tên?