Chỉ Còn 100 Ngày - Cuộc Đánh Cược Thay Đổi Số Phận
Trường cấp 3 ngập trong không khí căng thẳng mùa thi. Bảng đếm ngược treo trước cổng chính: 100 ngày nữa là kỳ thi Đại học. Tiếng trống tan lớp vừa điểm, Thường Khả Ngải cắm cúi bước ra cổng thì bị chặn lại bởi Dương Tử Hạo – tay chơi khét tiếng trường với dáng vẻ bất cần. Mâu thuẫn giờ tan học chưa bao giờ thôi nóng.
"Cao thủ lớp A" - Dương Tử Hạo khều cuốn sách trên tay Khả Ngải, giọng chế nhạo. "Cú chiều nay máu quá nhỉ? Muốn thử đập cược không?"
Điều kiện của kẻ ngạo mạn: Nếu cả hai trúng tuyển cùng một trường Đại học, Khả Ngải phải xách cặp cho hắn suốt một năm trời. "Sợ rồi à? Con nhà người ta mà không dám cá cược?" – Hạo cười nhạo, đám đông xúm lại hò reo. Khả Ngải ném lại ánh mắt lạnh: "Đồng ý. Nhưng nếu thua, cậu cúi đầu xin lỗi trước toàn trường!".
Cơn bão ập đến sau mùa thi
Khả Ngải đỗ nguyện vọng 1 – trường Kinh tế top đầu. Nhưng tai ập ngay ngày nhập học, bố cô gục ngã vì đột quỵ. Gánh nặng viện phí và cửa hàng quần áo gia đình đổ dồn lên vai người mẹ gầy yếu. Khả Ngải đứng giữa bệnh viện ngột ngạt, tay nắm chặt giấy báo nhập học, rồi từ từ xé vụn.
Chợ đêm và những mảnh vỡ
Tiếng rao hàng khàn đục trong khu chợ tối. Khả Ngải khoác lên mình mớ váy áo rẻ tiển, miệng cố gượng cười đón khách. Mùi mồ hôi, mùi bụi vải, và tiếng xe ầm ì xé tan giấc mơ giảng đường. Đôi khi, tiếng nói cũ của Dương Tử Hạo vang lên trong ký ức: "Bạn có học đại học chứ?" – câu hỏi trở thành vết dao cứa sâu mỗi đêm.
Phía bên kia bức tường định mệnh
Dương Thừa Hạo (tên thật là Dương Tử Hạo) đứng trước giảng đường Quản trị kinh doanh lộng lẫy, tay nắm chặt chiếc cặp da mới – vật đánh cược hắn chuẩn bị suốt mùa hè. Bóng hình Khả Ngải biến mất như chưa từng tồn tại. Trong lớp học sang trọng, hắn thẫn thờ hỏi không ai trả lời: "Sao cô ấy không đến?".
Những đoạn đời chệch hướng
Khả Ngải giờ là "cô chủ quán vải chăm chỉ" trong mắt hàng xóm, nhưng mỗi lần thấy học sinh qua chợ mua đồng phục, tim cô quặn thắt. Dương Thừa Hạo trở thành sinh viên xuất sắc nhưng luôn chống cằm nhìn ra cửa sổ, băn khoăn về ván cược chưa từng có hồi kết.
Hai con đường chạy song song giữa phố thị ồn ã, nơi định mệnh trêu ngươi đổi vai: kẻ thắng cược chẳng còn ai để đòi nợ, người thua cuộc vật lộn với câu hỏi chua chát: Bạn có học đại học chứ? – lời tự vấn xoáy sâu thành nỗi đau mỗi khi mưa chiều quật vào mái tôn chợ.
