Mùa đông năm 2003 ở Chicago, gió từ hồ Michigan thổi vào phố xá lạnh buốt tận xương, mùi khói than trộn lẫn mùi dầu nhớt từ các xưởng sửa xe ở khu West Side phảng phất khắp ngõ ngách. Anh em nhà Denton—Richie 32 tuổi, thợ sửa xe cứng cựa, hai lần ngồi tù vì trộm xe máy, và Danny 27 tuổi, làm bảo vệ oánh bọc ở quán bar tồi tàn gần sân vận động Soldier Field, tính khí nóng nảy hay phang khách làng chơi—đang ngồi trong chiếc Silverado đời 98 rỉ sét, chờ đợi một phi vụ giao dịch ma túy tưởng chừng như bao lần khác. Phi vụ này không phải hàng "bèo" như mấy chuyến cần sa họ vẫn chạy cho ông chủ Sal Torretti. Lần này là 2 ký fentanyl nguyên chất, bên nhận là băng Doyle người Ireland ở South Side, tiền mặt 200 ngàn đô la. Đi cùng giám sát là Mikey, con trai út của Sal, thằng nhóc 22 tuổi môi lúc nào cũng dính mỡ lợn từ quán pizza của gia đình, hay khoe cái đồng hồ Rolex fake mua ở chợ đen. Mọi thứ vỡ hỏng lúc 11 giờ đêm. Băng Doyle không mang tiền, mang theo súng tiểu liên. Viên đạn đầu tiên xuyên qua cổ Mikey trước khi thằng nào đó kịp rút vũ khí. Richie đang đứng cạnh Mikey, máu nóng của thằng nhóc phun đầy khắp tay anh, dính chặt vào những vết dầu nhớt cũ ở kẽ ngón, lạnh ngắt rồi nóng rực lên. Danny kéo Richie né vào sau thùng rác, hai anh em bắn trả i ỏi, chờ đợi cảnh sát đến, nhưng bọn Doyle rút đi nhanh như khi đến, để lại Mikey nằm bất động trên nền xi măng, và 2 ký hàng mất sạch trong lúc hỗn loạn. Giờ thì cả thế giới ngầm Chicago đang săn đuổi họ. Băng Doyle tống tiền Sal: nếu không giao được xác Mikey và số hàng, chúng sẽ tung tin Sal làm mật báo cảnh sát, phá đám toàn bộ đường dây của ông ta. Sal thì điên cuồng, gọi cho Richie qua cái điện thoại đốt cháy lúc 3 giờ sáng, giọng khàn đặc mùi xì gà và whiskey: "Hai thằng mày để con trai tao chết, để hàng mất sạch. Giờ bọn Doyle muốn da tụi mày, tao cũng muốn. Bàn tay bẩn của tụi mày gây ra đống hỗn độn này, tụi mày phải tự dọn dẹp, hoặc tao cho tụi mày xuống hồ Michigan làm mồi cho cá ngay trước lúc trời sáng." Danny nện tay xuống bàn gỗ mục, cái Glock 19 giắt thắt lưng sượt qua da đùi kêu sột soạt: "Ông ta muốn tụi mình giết hết bọn Doyle? Chúng nó đông gấp mười lần tụi mình, còn có cả súng trường này!" Richie không nói, chỉ cọ hai bàn tay vào nhau, cái máu khô của Mikey bong tróc ra từng mảng, lẫn với dầu mỡ từ xưởng sửa xe, mùi sắt thép lạnh lẽo và tử thi quấn lấy mũi anh. Anh nhìn ra cửa sổ, ánh đèn đường lấp lánh trên mặt hồ xa xa, biết rõ nếu không tìm được bọn Doyle trước 6 giờ sáng, anh sẽ không bao giờ còn cơ hội về nhà ôm đứa con gái 3 tuổi, không bao giờ còn cảm thấy tay mình sạch trở lại.