Bản thảo! – Như một lời thì thầm cuối cùng trước khi bước vào căn nhà.
Họ là năm con người, năm học sinh được gọi đến biệt thự cổ kính ấy vì một dự án nghiên cứu về kiến trúc Phong kiến. Từ xa, ngôi nhà hiện ra như một thiên thạch cổ tịch, phủ rêu phong và đầy những đường nét u ám. Không khí chung quanh nặng mùi ẩm mốc và hồi cổ, quyện với mùi hoa cúc úa tàn trong sân. Một thế giống như đang chìm trong giấc ngủ trăm năm, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy chỉ là mặt ngoài. Trái tim của ngôi biệt thự – một chiếc giếng cổ xưa đặt ở giữa sân – như một cái hố đen không đáy, lờ mờ phản chiếu ánh trăng mờ. Nước trong giếng đen kịt, không phải vì bùn, mà như thể đang hấp thụ mọi ánh sáng. Xung quanh vành giếng, những đường khắc cổ xưa tựa như một ngôn ngữ đã thất truyền, lặp đi lặp lại một câu thần chú im lặng.
Và có một căn phòng. Một căn phòng cấm kỵ trên tầng hai, cửa gỗ sơn đen chắc nịch, không tìm thấy chìa khóa nào mở được. Từ khe cửa, thỉnh thoảng thoát ra một làn khí lạnh buốt, mang theo mùi của đồ gỗ mục nát pha lẫn một thứ gì đó… tỏa ra mùi của thiên nhiên đã chết từ lâu, của đất sét ẩm và của… máu cũ? Một tiếng rít nhỏ, như tiếng kim loại xương xẩu gõ vào nhau, thấp thoáng từ phía sau cánh cửa ấy trong những đêm không ngủ.
Họ không biết rằng, việc khám phá căn phòng cấm kỵ ấy chính là lời mời gọi. Họ vô tình làm thức tỉnh một cái gì đó – một thứ lực lượng tà ác, lịch sử được tạo ra từ những bí mật đen tối của quá khứ ngôi biệt thự. Không phải một con ma đơn giản, mà là một thứ tồn tại mơ hồ, bất khả tri, như một ý chí tập thể của những kẻ đã chết trong cay đắng, từng bước chiếm lĩnh không gian, lấn át ánh sáng. Nó toàn năng trong phạm vi ngôi nhà: khiến đèn điện nhấp nháy rồi tắt phụt, làm cho những bóng ma hiện lên trong gương, biến sàn gỗ thành vũng lầy, và khiến cho chính không khí trở nên đặc quánh, nghẹt thở. Nó không giết ngay lập tức. Nó chơi trò sống sót là chìa khóa. Mỗi lần đối mặt, nó đưa ra một lựa chọn đầy_tru lựa, một câu đố rỉ máu, một hành động bất nhân bất nghĩa để thử thách lý trí và nhân tính. Thua cuộc không phải là cái chết đơn giản, mà là sự biến mất vĩnh viễn, bị lưu lạc vào mê cung ký ức của nó.
Và giờ đây, với bản thân họ. Từng mảnh thông tin khai quật được từ hồ sơ cũ, từ những trang nhật ký gãy vỡ, từ những bức tranh bí ẩn trên tường, dần dần họ hé lộ một chân lý kinh hoàng: quá khứ của biệt thự là một cái bẫy. Thế lực tà ác kia được nuôi dưỡng bởi một bản thảo – một tác phẩm chưa hoàn thành, một văn bản ma thuật bị lãng quên – chính nó là "trái tim" đen tối. Phá hủy nó, hoặc hoàn thành nó theo một cách thức nào đó, mới là lối thoát. Nhưng ai dám chạm vào thứ bản thảo ấy? Ai dám đứng trước câu hỏi cuối cùng?
Ánh đèn pin chập chờn trong bóng tối. Những hơi thở dồn dập. Những cái bóng dài vươn ra từ các góc phòng. Cuộc đấu trí không chỉ là tìm lối thoát, mà là một trò chơi trí tuệ với cái ác thuần khiết. Họ phải giải mã ngôn ngữ cổ trên thành giếng, phải đối mặt với những ảo ảnh từ chính ký ức đen tối của nhau, và phải đưa ra lựa chọn: hy sinh một người để cứu sống những kẻ còn lại, hay cùng nhau kết liễu tất cả trong sự hủy diệt?
Bản thảo ử đen tối trên chiếc bàn gỗ kêu răng rắc. Câu chuyện chưa kết thúc. Chỉ vừa mới bắt đầu…