"Bạn Trai (Phần 2)": Mùa Hè Ấy và Những Lời Thì Thầm Bên Biển Đêm
Chiếc xe dừng lại trước ngôi nhà gỗ đã cũ nhưng chẳng thể giấu nổi vẻ đẹp thô mộc của nó: cửa sổ gỗ trắng bạc màu, hàng hiên gõ nhẹ vào nhau theo từng đợt gió biển, mùi mặn mòi của sóng xô đến ngay cả khi mặt trời chưa tắt hẳn. Nhóm bạn trai bước xuống, tiếng cười nói rộn rã chen lẫn tiếng reo của đứa phát hiện ra chiếc võng lủng lẳng dưới tán dừa. “Đúng kiểu biển mà tụi mình cần!” – Thành, tay xách vali vừa quá cỡ, hét lên như muốn át đi tiếng sóng.
Những ấn tượng đầu tiên không chỉ dừng lại ở căn nhà. Người thì trầm trồ vì kỷ niệm bữa tiệc năm ngoái còn hằn trên vách gỗ, kẻ lập tức rủ rê đám đông xuống biển tắm ngay dù trời đã nhá nhem tối. Chỉ vài giờ, căn bếp nhỏ đã ngập mùi mực nướng, tiếng bia hơi xì xèo và cả… câu chuyện về cô hàng xóm tóc ngắn chạy xe máy qua cửa lúc nãy. “Cười như hoa ấy, chú ý không?” – Hoàng hỏi khẽ, ánh mắt đầy mời gọi tranh luận.
Tình cảm len lỏi như cơn gió đêm mùa hạ. Nó đến khi Minh tự nhiên đẩy ly nước chanh sang phía Nam – đứa vốn sợ cay từ nhỏ – chỉ vôi một câu: “Uống đi, kẻo khô họng.” Nó thoáng qua trong khoảnh khắc Nam chần chừ nhận lấy, ngón tay chạm nhẹ vào nhau. Hay khi cả nhóm ngồi xếp hàng trên bãi cát ngắm sao, vai Thành tựa vào lưng Hoàng, tiếng thở đều đều của người ngủ quên lẫn trong tiếng nhạc acoustic của đứa đang hát vu vơ.
Nhưng biển hiếm khi êm đềm đến thế. Mặt mới xuất hiện vào một buổi sáng nắng gắt – Trúc, em gái út của Hoàng từ thành phố bất ngờ ghé thăm. Cô ta nhảy xuống từ xe ôm, mái tóc đen cắt ngắn cá tính, nụ cười tươi rói nhưng ánh mắt lại sắc lẹm. “Em mang theo cả gia vị Hội An và mấy chai rượu homemade của ba!” – lời giới thiệu khiến cả nhà hào hứng, nhưng Nam lại chợt ngượng ngùng khi nhận ra Trúc chính là cô gái trên chiếc xe máy ngày họ đến.
Mọi chuyện nóng lên không phải vì nắng. Đó là khi Trúc không ngại ngần thách thức cả nhóm thi lướt ván, là lần cô ta chủ động kéo tay Nam dạy cách pha cocktail đặc biệt giữa tiếng hò reo của đám đông. Thành ngồi góc bếp im lặng nhìn đôi mắt Minh dán chặt vào hai người; Hoàng vờ quay đi khi Trúc khẽ đẩ vai Nam lúc cười.
Mùa hè khó quên ấy nhuộm màu rực rỡ không phải bởi nắng hay biển, mà bởi những xao động chưa lời, bởi ly rượu vang đổ loang trên khăn trải bàn sau một đêm thừa nhận, bởi ánh mắt Thành lần đầu dám nhìn Hoàng lâu hơn một giây. Và khi Trúc bất ngờ đề nghị: “Tối nay tắm đêm không? Em biết chỗ vắng lắm…”, cả nhóm chưa kịp trả lời thì Nam đã vội vàng từ chối – đôi tai đỏ lựng khiến Trúc bật cười. “Ừ, tiếc nhỉ?” – cô ta liếc sang Minh, nhoẻn cười như vừa thắng một ván cờ.
Buổi tối cuối cùng, khi đám con trai ngồi lại bên đống lửa trại, tiếng sóng rì rào như nhắc họ: hãy giữ lấy những giây lát này. “Nhà mình… năm sau vẫn về đây chứ?” – ai đó hỏi, giọng đẫm chút gì đó không phải chỉ là lưu luyến. Biển thở dài, không trả lời. Còn tụi nó biết, dù có quay lại hay không, mùa hè này đã đủ chật chội cho những điều chưa bao giờ dũng cảm nói thành lời.