Băng Đảng Luân Đôn (Phần 1): Bầu trời xám xịt của thành phố như cúi xuống nghẹt thở khi tin tức lan truyền: Arthur Holloway — tộc trưởng gia tộc Scarlet Serpents — nằm chết trong hộp đêm riêng tư ở góc phố Soho, cổ họng bị cứa đứt bởi một lưỡi dao không dấu vết. Lực lượng cảnh sát hoàng gia giữ im lặng, nhưng trong giới ngầm, cái chết của "Phù thủy Đỏ" giống như mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Ba giờ sau, ổ nhóm Eastern Tigers chiếm lĩnh khu chợ đen Camden, trong khi băng North Wolves mở chiến dịch "Cứu lửa" nhằm kiểm soát tuyến đường sắt ngầm. Ở góc khuất nhất của dòng sông Thames, hai tay đấu giá người Nga và một trùm ma túy Colombia bắt tay trong bóng tối, âm thầm phân chia lãnh địa. London không còn là thành phố của sương mù — giờ đây, nó là bàn cờ vẫy gọi những kẻ tham lam. Dấu hiệu đầu tiên của hỗn loạn xuất hiện ở khu Whitechapel: cửa hàng vàng bị cướp trắng trợn giữa ban ngày, xác một giám đốc ngân hàng bí ẩn trôi dạt dưới cầu Tower. Những kẻ đứng sau? Không tên, không mặt. Chỉ để lại mỗi hiện trường một con rắn đỏ vẽ bằng máu — lời thách thức ngạo mạn dành cho bất kỳ tên trùm nào dám nhảy vào vũ điệu tử thần. Riêng Moria Quinn — nữ chủ lò đấu giá người Ireland — đã chọn cách khác: cô ta mở tiệc rượu champagne ngay trong biệt thự trắng của Holloway, mời gọi đồng minh từ khắp châu Âu. "Hãy để London chảy máu," — giọng cô lạnh như băng khi nhìn xuống phố từ cửa sổ kính chống đạn — "máu của kẻ yếu sẽ nuôi sống kẻ mạnh." Và đâu đó trong mê cung ngõ hẹp ở Brixton, một gã đàn ông trùm kín mặt đốt thuốc lá trong bóng tối. Trên tay hắn là tấm ảnh chụp Arthur Holloway thời trẻ, phía sau ghi dòng chữ nguệch ngoạc: "Luân Đôn không thuộc về một gia tộc. Nó thuộc về kẻ dám giết bạn bè mình." Cơn bão chưa dừng lại — nó chỉ mới là Phần 1.