Trong xóm nhỏ ven sông nơi cậu bé Trung sống cùng mẹ, một buổi chiều mưa bất ngờ đã đẩy cánh cửa định mệnh mở toang. Đôi dép nhựa của thằng bé sáu tuổi vướng vào gốc bàng già, khiến nó lạc vào con hẻm khuất mà mẹ thường dặn "đừng bao giờ bén mạng tới đó". Từ trong khoảng tối mù mịt, bàn tay rám nắng của người đàn ông lạ mặt chụp lấy vai thằng bé – không phải sự đe dọa, mà là cử chỉ cứu nó khỏi tảng đá cạy lở đang lăn xuống. "Chú... chú là ai?" Giọng Trung líu ríu hỏi khi bị xốc lên vai người lạ. Không ngờ câu trả lời lại như lời sấm truyền từ kiếp trước: "Ta có lẽ là báu vật trời cho của con đấy." Lời nói đùa tưởng vô thưởng vô phạt ấy bỗng hiện hình thành cuộn dây vô hình xiết chặt ba mạng người. Người đàn ông tên Khải mang theo ba lô nặng trịch mùi muối biển, đến từ hải phận đầy giông bão mà anh chối bỏ khi bị cảnh sát tra hỏi. Người mẹ tần tảo Phượng – vốn sống khép kín như ốc đá – lần đầu tiên biết đến nỗi kinh hoàng mang tên "ký ức bị đánh cắp". Còn Trung, giữa mớ hỗn độn của người lớn, cứ ngỡ mình tìm được kho báu đích thực khi thấy mẹ cười nhiều hơn mỗi tối có đôi đũa thứ ba trên mâm cơm. Nhưng bức tượng gia đình bằng tuyết mà cả ba cùng nặn ra tan chảy nhanh đến phũ phàng. Những lá thư nhàu nát trong đáy ba lô hé lộ ân oán hai mươi năm giấu dưới lòng biển sâu. Cơn sóng thần định mệnh hất văng ba con người vào những ngã rẽ ngược chiều: Một thằng bé gào rách cổ họng giữa tòa án, người đàn ông quay về với đại dương đầy máu me ngày trước, và người phụ nữ đơn độc ôm thùng di vật cất giấu câu hỏi không lời đáp: Phải chăng "báu vật trời cho" thực sự không phải người ta tìm thấy, mà là mọi thứ ta đã vô tình đánh rơi trên đường mưu sinh? Giữa phiên xử ly hôn đẫm nước mắt, tiếng còi tàu viễn dương chợt rú lên từ cảng cá. Khải đứng lặng người khi thấy Trung – mắt đỏ hoe nhưng cổ đeo chặt bình biển đục mờ thuở họ gặp nhau. Báu vật trời cho bỗng hóa thứ bình dị không tên: Khoảnh khắc một kẻ lưu manh học được cách lau nước mắt cho con trẻ, tích tắc người mẹ ngừng cô độc khi nhận ra mình được chấp nhận sai lầm. Và chính chú bé sáu tuổi ngây ngô đã nói lời thấu hơn luật sư già: "Con chọn bố. Dù bố chỉ là nhánh rong biển trôi dạt – nhánh rong nào con cũng ôm!"