Bệnh Viện Pitt (Phần 2) Những ngày này, hành lang bệnh viện ngột ngạt hơn bao giờ hết. Mùi thuốc sát trùng hòa lẫn mồ hôi, tiếng rên rỉ của bệnh nhân, và những bóng áo blouse trắng vội vã chạy ngược xuôi giữa các phòng cấp cứu. Thiếu người, thiếu thuốc, lại thêm đợt dịch ập đến khiến Bệnh Viện Pitt như rơi vào vòng xoáy không lối thoát. Bác sĩ Lâm – người vừa chống chọi xong ca mổ não suốt 8 tiếng – còn chưa kịp thở, đã phải lao vào chỗ bé gái co giật tím tái vì sốt xuất huyết. "Cố lên con…", giọng ông nghẹn lại khi nhìn ánh mắt thảng thốt của người mẹ đứng bên. Đã 3 ngày liền, ông chưa về nhà... Ở góc phòng hồi sức, y tá Ngân tựa lưng vào tường, mắt nhắm nghiền. Chị vừa nhận tin nhắn của chồng: "Con sốt 40 độ, em tính sao?". Tay run run, chị lật chiếc điện thoại cũ kỹ rồi nhắn vội: "Anh đưa con vào viện đi, em không về được…". Vụt tắt màn hình, chị quay lại với máy truyền dịch cho cụ ông hôn mê, nước mắt chực trào dù biết khóc lúc này chỉ thêm tốn sức. Bệnh viện như một con thú đói, liên tục kêu gào công suất. Trưởng khoa Nhi vừa đấu tranh mở thêm dãy cách ly tạm, vừa phải đối mặt với lá đơn nghỉ việc của đồng nghiệp. "Nghe nói người ta chuyển sang bệnh viện tư, lương gấp đôi…", tiếng thì thào lan xuống các hành lang. Chỉ vài phút sau, tiếng chuông phòng mổ lại vang lên khẩn thiết. Không ai có thời gian để ngẫm nghĩ hay oán trách – những đôi chân như tự động chạy về phía tiếng gọi ấy. Khói thuốc vấn vương nơi gác thang bộ – nơi duy nhất bác sĩ Minh được phép "trốn" 5 phút. Anh hít một hơi sâu, cố dập tắt cơn đau dạ dày đang quặn thắt. Vết mổ cho nữ bệnh nhân ung thư sáng nay khiến anh ám ảnh. "Dính lắm, chắc không qua được", anh nói với đồng nghiệp, giọng đầy bất lực. Trái tim người thầy thuốc ấy còn đang quặn đau hơn cả dạ dày khi nghĩ về đứa con gái sắp phải phẫu thuật tim – giữa lúc vợ đang nhắn hỏi: "Khi nào anh chuyển tiền?". Bệnh Viện Pitt như một giàn hòa âm của những câu chuyện chưa kể. Đâu đó, tiếng chuông điện thoại 15 phút một lần gọi hiến tạng từ người chết não. Đâu đó, bàn tay nhăn nheo của cụ bà giấu trong túi áo mớ rau muống héo – quà "hối lộ" duy nhất để mong bác sĩ chăm sóc chồng mình. Và đâu đó, trong góc khuất, có người thở dài, lặng lẽ xóa tin nhắn ly hôn trên điện thoại để tiếp tục vào ca. Người ta gọi đây là nghề cao quý, nhưng đôi khi, sự cao quý ấy được trả giá bằng những giọt nước mắt không tên, rơi xuống trước khi bước vào phòng bệnh...