"Bí Mật Mang Tên Em" mở ra trong giai đoạn Tập đoàn Đàm Thị chao đảo dưới cơn sóng khủng hoảng tài chính chưa từng có. Đàm Kiếm Phi - vị "thái tử" lạnh lùng vừa kế vị chức Tổng giám đốc - đang vật lộn với những vụ phá sản ngầm và những cái bắt tay đẫm máu từ đối thủ. Ánh mắt anh như dao lam mỗi lần xuyên qua căn phòng họp tràn ngập văn kiện pháp lý, như thể chính hơi thở của anh cũng nhuốm mùi ám khí.
Thì đúng lúc ấy, bước chân gót nhọn của Lý Thư Tĩnh vang lên sắc lẹm trên sảnh chính. Người phụ nữ anh từng ôm hôn say đắm thời sinh viên giờ trở lại với danh phận Giám đốc Chiến lược - mảnh ghép cuối cùng do Hội đồng Quản trị cài cắm để chọc giận anh. Cặp mắt nâu của nàng vẫn quyến rũ như ngày xưa, nhưng giờ ẩn giấu một lớp băng dày khi chĩa thẳng vào Kiếm Phi: "Lời chào từ đối thủ, Tiểu Đàm Tổng!"
Mỗi cuộc họp trở thành bãi chiến trường không tiếng súng. Án mắt Kiếm Phi thách thức nhưng nụ cười Thư Tĩnh luôn thoáng nét mỉa mai khi nàng giật từng hợp đồng vàng về phe mình. Đêm khuya, khi rượu whiskey cháy bỏng cổ họng, anh mới dám thừa nhận tim mình bỏng rát trước cách cô vặn xoắn lý trí anh trong trận đấu ngôn từ. Nhưng có một điều Kiếm Phi chưa bao giờ ngờ: Chiếc nhẫn ruby trên tay Thư Tĩnh là di vật duy nhất còn sót lại từ vụ nổ kinh hoàng năm nào - nơi cha nàng, ông trùm ngành đóng tàu Lý Hạo phải chết không toàn thây.
> "Bí mật mang tên em" cứ thế được tháo dần từng mối xích trong két sắt định mệnh.
Khi Kiếm Phi đau đớn nhận ra chính tay chú ruột - Đàm Dực - kẻ luôn giả nhân giả nghĩa đã nhẫn tâm đổi mạng Lý Hạo để độc chiếm thị phần, thì cũng là lúc cú đánh gục phũ phàng nhất ập xuống: Chiến dịch tái cấu trúc công ty của Thư Tĩnh chỉ là bình phong cho kế hoạch đánh sập cả Đàm Thị của nàng. Mỗi nụ hôn nồng nhiệt trong đêm tối, mỗi lần nàng mân mê gáy anh trước giờ họp... tất cả đều được tính toán để "giết chết anh từ bên trong".
Nhưng khi tiếng tất chạm đáy cầu thang máy lúc nửa đêm dội vào khoảng lặng, hai kẻ thù địch vẫn không cầm được việc dúi mặt vào nhau mà thở dốc. Ở đó có cả hơi thở của một tình yêu dày vò "Anh ghét em đến tận xương tủy..." - Kiếm Phi thì thào, tay xiết chặt eo nàng - "Nhưng tại sao em phải là con dao của số phận?"
Và Thư Tĩnh đáp lại bằng một nụ cười kiệt sức, ngón tay nhuốm mùi máu khẽ đặt lên môi anh: "Bởi vì tất cả đã được đặt tên 'Bí Mật Mang Tên Em' từ lâu rồi..." - Chính cô, kẻ kiến tạo mê cung tình ái này, giờ lại là nạn nhân của những vòng xoáy ai tình không lối thoát.