Chúng đứng bên mộ cha dưới trời mưa phùn lạnh buốt. Jonny – gã trai lớn với bộ râu ba ngày chưa cạo – nghiến chặt hàm khi mắt đảo qua dòng chữ "Biệt Đội Hủy Diệt" lần đầu tiên xuất hiện trong tờ di chúc nhàu nát. James – em trai cùng cha khác mẹ – khẽ rùng mình, ngón tay chạm vào chiếc USB nóng rực trong túi áo tang mà chính tay người quản gia già đưa trước khi biến mất không dấu vết.
Chiếc gác xép đầy bụi mạng nhện phả ra hơi thở chết chóc. Những tấm ảnh cũ chụp cha họ cùng biển số xe mờ ảo treo lủng lẳng trên dây phơi. "Hai khẩu súng ngắn của thằng cha già" – Jonny cười gằn đá văng chiếc rương gỗ, phanh phui mớ tài liệu bốc mùi máu khô. James khẽ chau mày khi hình xăm con rắn cuộn trên gáy thi thể cha cứ ám vào não – trùng khớp với logo trong lời nhắn cuối: "Đừng tin Biệt Đội Hủy Diệt".
Giữa đêm khuya khoắt, tiếng chuông nhà thờ vang lên từng hồi thảng thốt. Màn laptop loang lổ hình chữ S-23 lồng trong vòng tròn lửa. "Dự án xóa sổ khu ổ chuột để xây trung tâm thương mại" – James nín thở đếm từng cái tên trong danh sách quan chức dính líu. Jonny đập nắm đấm xuống bàn: "Thằng cha già đạo đức giả! Chính hắn từng dẫn đầu Biệt Đội Hủy Diệt năm xưa!". Ngoài cửa sổ, bóng đen in hình nòng súng dài lê thê trên tường.
Chiếc xe tải đâm sầm vào quán bar nơi hai anh em gặp nhân chứng. Trong đống khói lửa mù mịt, giọng phụ nữ lạ hoắc rít qua điện thoại: "Mày giống hắn… John Wick của Biệt Đội năm ấy". Jonny nắm chặt cổ áo James dúi vào tay em chiếc chìa khóa an toàn: "Chạy đi! Thằng khốn mách lẻo chính là má mày!"
Tháp nước thị trấn đồng loạt phát nổ lúc rạng đông. James bấm chặt bông băng tẩm máu trên cánh tay Jonny, hai mắt đỏ ngầu nhìn về phía đoàn trực thăng đen ngòm đang phủ kín bầu trời. "Cha đã cấy hệ thống phá hủy chúng trong máu chúng ta" – Jonny thều thào tì súng vào thái dương – "Em định đoạt em trai như hồi tám tuổi không?". Dưới chân họ, logo Biệt Đội Hủy Diệt cháy đỏ rực trên bảng hiệu thành phố đổ sập.