Một buổi tối mưa tầm tã ở khu Kabukicho, Suzuki - 42 tuổi, thất nghiệp đã nửa năm kể từ khi công ty điện tử nơi anh làm nhân viên văn phòng phá sản - vừa nhận được tin từ chối nhận việc bảo vệ ở một cửa hàng tiện lợi gần đó. Đói bụng, anh rút đúng 500 yên cuối cùng trong ví đưa vào cái máy bán rượu tự động cũ kỹ từ đời những năm 80 đậu bên vỉa hè, đợi mãi mà máy không nhả lon chu-hi, chỉ nhấp nháy đèn báo lỗi. Suzuki nảy sinh điên lên, nhặt luôn viên gạch vỡ từ công trường gần đó đập nát mặt kính máy, các lon rượu văng tung tóe, mảnh thủy tinh cứa vào mu bàn tay chảy máu. Hai cảnh sát tuần tra đi qua thấy thế liền khống chế, còng tay anh đưa về đồn Shinjuku, coi anh là kẻ say xỉn phá hoại tài sản.
Ban đầu chẳng ai để ý đến mấy lời lảm nhảm của Suzuki trong buồng giam: hắn ngồi gập người, tay băng bó sơ sở bằng khăn tay dơ dáy, cứ lầm bầm về những vụ nổ. Đến 8 giờ tối, hắn bất ngờ hét lên với viên cảnh sát trực bàn: "Tủ locker 304 ga Shibuya, mau đi không người ta chết!". Viên cảnh sát cười khẩy bảo hắn im mồm, nhưng đúng 8 giờ 2 phút, điện thoại điều phối reo vang: một quả bom tự chế phát nổ trong tủ locker 304 ga Shibuya, 2 người đi bộ bị mảnh đạn cứa vào chân, may không ai chết. Tối hôm đó 9 giờ, Suzuki lại nói: "Bãi rác sau cửa hàng FamilyMart gần tụ điểm pachinko Ikebukuro, 10 giờ tối sẽ nổ". Đúng 10 giờ 5 phút, báo cáo mới lại về: bãi rác phát nổ, 1 người bị thương nhẹ. Lúc này đồn Shinjuku mới sôi lên sùng sục, đưa Suzuki vào khu giam giữ an ninh cao, điều thám tử kỳ cựu xuống thẩm vấn.
Sáng hôm sau, thám tử Kiyomiya được triệu tập. Ông 62 tuổi, từng phá hơn 300 vụ án, lúc nào cũng ngậm điếu thuốc Peace, giữa hai đầu lông mày có cái nếp nhăn sâu hoắm vì hay cau có. Cấp dưới của ông là Ruike, 28 tuổi, thủ khoa khóa điều tra, lúc nào cũng cầm cái máy ghi âm kỹ thuật số, ghét nhất chuyện hồ sơ để lỏng lẻo. Hai người thẩm vấn Suzuki trong phòng hỏi cung không cửa sổ, đèn huỳnh quang nhấp nháy kêu vo ve. Suzuki lúc này lại bình tĩnh lạ thường, không còn vẻ hung hăng như đêm đập máy rượu nữa. Hắn khai đầu tiên: "Tôi có khả năng ngoại cảm. Mấy quả bom hiện lên trong đầu tôi như nhiễu sóng tivi, không cần biết tại sao, tôi biết trước chúng nổ ở đâu thôi". Kiyomiya đập tay xuống bàn rầm một cái: "Nói láo! Hoặc là mày tự đặt bom, hoặc mày làm chân trong cho kẻ khủng bố. Khai ngay còn giảm nhẹ, giữ mãi cái thái độ này là 20 năm tù gộp luôn đấy". Suzuki ngả người ra sau ghế cười khẩy: "Ông nghĩ tôi thông minh đến mức tự chế bom à? Tôi cái nồi cơm điện còn không sửa nổi. Đúng là ngoại cảm đấy, ông hỏi trời đất đi, đừng hỏi tôi".
Thấy Kiyomiya lôi ra ảnh nạn nhân vụ Shibuya - một cô gái 19 tuổi băng bó chân đầy máu - Suzuki mới chột dạ, đổi giọng: "Được rồi, tôi không nói dối hoàn toàn về ngoại cảm, nhưng... tôi bị thôi miên. Cách đây 3 tuần tôi uống bia ở quán bar Golden Gai, có ông lạ mời whiskey, tỉnh dậy thì nằm trong công viên, đầu đau như búa bổ, chỉ thấy lờ mờ mấy hình ảnh quả bom. Ông ta bảo nếu nói cho ai biết sẽ giết tôi, nên tôi quên sạch, đến đêm đập máy rượu bị sốc mới nhớ lại". Ruike nhảy vào hỏi gắt: "Tả mặt ông đó, quán bar nào? Chúng tôi lôi ngay được camera". Suzuki lắc đầu: "Tôi không nhớ mặt, chỉ nhớ ông ta có cái huy hiệu cảnh sát cũ, trầy xước nham nhở. Ông ta bảo tên là Hasebe".
Kiyomiya tái mặt. Hasebe - cộng sự cũ của ông, 15 năm trước từng điều tra chuỗi vụ nổ bom chưa có lời giải khiến 12 người chết, trong đó có cả một đứa trẻ. Sau đó Hasebe bị cáo buộc nhận hối lộ từ băng nhóm yakuza, bằng chứng là 10 triệu yên để trong ngăn kéo bàn làm việc của ông. Hasebe bị tước huy hiệu, vợ ly hôn, mất quyền nuôi con gái nhỏ. Một tuần sau phiên điều trần, ông nhảy cầu Rainbow Bridge tự sát. Kiyomiya không bao giờ tin Hasebe phạm tội, mấy năm liền cố gỡ oan cho bạn nhưng hồ sơ bằng chứng đều bị hỏa hoạn thiêu rụi ở kho lưu trữ. Ông xin ra ngoài rửa mặt, Ruike đuổi theo: "Ông nghĩ Suzuki nói thật? Hasebe đã chết 15 năm rồi mà". Kiyomiya đốt điếu thuốc dù trong đồn cấm hút: "Hasebe chết thật rồi. Hoặc Suzuki cố ý lôi chuyện người chết ra để chọc tức chúng ta, hoặc có kẻ đang dùng danh nghĩa Hasebe để che đậy tung tích".
Từ lúc đó Suzuki bắt đầu không chịu khai thẳng nữa, mỗi lần bị hỏi vị trí quả bom tiếp theo đều đưa ra câu đố chọc tức người thẩm vấn. Lần thì bảo: "Chỗ mấy ông văn phòng thất nghiệp ngồi uống sake rẻ tiền bên sông Arakawa, chỗ chủ quán cho thêm đinh vào tương ớt ấy, tìm đi nhé. Nhưng ông già à, giày ông thắt dây buộc chưa kìa" - Kiyomiya cúi xuống đúng thấy dây giày tuột thật. Lần khác Ruike nóng tính túm cổ áo Suzuki: "Đừng có chơi chữ nữa! Người ta đang chết đấy!", Suzuki cười tít mắt, đá trúng ống chân Ruike: "Chậm rãi đi cậu nhóc, cà vạt dính tương cà từ trưa đến giờ rồi, nhếch nhác quá". Hắn còn ném cả nắm cơm onigiri vào gương một chiều, hét lên: "Bảo Bộc Đạn là tôi không nói thêm nửa lời cho đến khi hắn lộ mặt!"
Mấy câu đố của Suzuki đều dẫn đến đúng vị trí có bom, hoặc đã nổ, hoặc cảnh sát đến kịp phá. Có lần hắn bảo: "Chỗ hoa anh đào rơi giữa mùa đông, bọn trẻ chơi súng giả ấy", cảnh sát tìm ra ngay là tiệm arcade ở Akihabara có lắp mô hình hoa anh đào quanh năm, khu vực bắn súng laser, tìm được quả bom nhỏ kịp tháo ngòi nổ. Kiyomiya lục lại hồ sơ cũ của Hasebe, phát hiện loại thuốc nổ dùng trong mấy vụ nổ đều là ammonium nitrate nhập lậu từ chợ đen, chỉ có nhóm tội phạm chuyên nghiệp mới mua được. Ruike tìm được con gái Hasebe, giờ 25 tuổi làm việc ở tiệm sách, cô bảo bố có gửi một bức thư trước khi chết nhưng cô chưa kịp đọc đã vứt đi. Tối đến, Suzuki ngồi trong buồng giam an ninh tối đa, vẫn lấy tương đậu nành viết lèn lè các câu đố lên tường, lần nào cũng dẫn về Hasebe hoặc Bộc Đạn.
Cho đến giờ, cảnh sát vẫn không phân biệt được Suzuki là nạn nhân bị thôi miên, là đồng phạm tình nguyện, hay chính hắn là Bộc Đạn - kẻ đứng sau hàng loạt vụ nổ bom, dùng danh nghĩa Hasebe để che đậy. Liệu Suzuki thực sự là thủ phạm đứng sau những vụ nổ bom hay không? Hay tất cả chỉ là trò chơi tâm lý do kẻ đã chết 15 năm trước bày ra?