Bóng Ma Hạnh Phúc là cái tên gọi trọn vẹn cho bi kịch hôn nhân mà Thanh Mai (Lê Phương) và Hoàng Dũng (Lương Thế Thành) đang trải qua, một câu chuyện mà càng theo dõi người ta càng rờn rợn: cái gọi là "hạnh phúc viên mãn" bấy lâu nay vốn chỉ là bóng ma, là lớp mặt nạ che đậy đầy rẫy sự phản bội và oan ức. Hoàng Dũng không chỉ là giám đốc một công ty xây dựng lớn có tiếng ở Sài Gòn, mà còn là tấm gương thành đạt cho cả khu phố nhắc đến. Anh từng là cậu thanh niên nghèo quê lên thành phố lập nghiệp, mười năm gây dựng cơ ngơi từ hai bàn tay trắng, giờ đây đi đâu cũng có người nịnh nọt, địa vị xã hội vững chắc. Còn Thanh Mai, ngày mới cưới từng là nhân viên marketing có triển vọng, vừa được bổ nhiệm trưởng phòng thì Dũng khuyên: "Em nghỉ việc đi, anh đủ sức nuôi cả nhà, em ở nhà chăm con cho anh yên tâm làm việc". Mai tin lời chồng, cất bằng cấp vào tủ, rời bỏ sự nghiệp để lui về làm nội trợ toàn thời gian. Mười năm trôi qua, cô sinh hai đứa con, rước mẹ chồng về ở cùng, ngày nào cũng 5 giờ sáng dậy nấu ăn, đưa đón con đi học, chăm sóc bà Nguyệt - mẹ chồng cựu giáo viên khó tính, tối đến xoa bóp chân cho bà, dạy con học, 11 giờ đêm mới được nghỉ ngơi. Dũng thì ngày càng bận rộn, thường về nhà lúc 9 giờ tối, ăn cơm xong xem tin tức rồi ngủ, ít khi hỏi han chuyện nhà, chuyện con cái. Cuộc sống ấy tưởng chừng êm ấm với người ngoài nhìn vào, ai cũng bảo Mai sướng vì lấy được chồng giàu, không phải đi làm vất vả. Nhưng chỉ có Mai biết mình ngày nào cũng phải nuốt nước mắt vào bụng. Mẹ chồng hay chì chiết đủ điều: chê cô quê mùa không biết giao tiếp với bạn bè của Dũng, chê nấu món này không ngon món kia mặn, mỗi lần con cái hư một chút là bà quay sang mắng Mai "không biết dạy con, để nó hư hỏng làm mất mặt nhà họ Hoàng". Hai đứa con lớn lên càng nổi loạn, cậu cả Nam 12 tuổi ham chơi game trốn học, lần bị thầy triệu tập phụ huynh, Mai đi nghe mắng thay cho chồng, về đến nhà mẹ chồng mắng, Dũng về cũng quát: "Em làm mẹ mà không dạy được con à?". Bé Linh 8 tuổi được bà nội nuông chiều, hay đòi quà đắt tiền, không chịu ăn rau, Mai nhắc nhở một câu là nó gào lên "bà nội nói mẹ ác lắm, không được đánh con". Mai nhiều lần khóc thầm trong nhà vệ sinh, lau khô nước mắt rồi bước ra mặt vẫn tươi cười, vì sợ Dũng bảo "mẹ già con dại, em nhịn đi cho yên nhà". Mọi chuyện bắt đầu rạn nứt khi Mai nhận tin ân nhân năm xưa của mình là chị Hoa - chủ quán cơm bình dân gần trường đại học ngày xưa - qua đời vì tai nạn giao thông. Ngày mới lên thành phố học, Mai từng hết tiền, chị Hoa cho cô ăn cơm miễn phí suốt 3 tháng, còn mượn tiền đóng học phí khi cô bị mất ví. Mai coi chị Hoa như chị ruột, hay về thăm, tặng quà cho cô con gái nhỏ Như Trang (Ngân Hoà) mỗi dịp lễ tết. Chị Hoa góa bụa từ lâu, họ hàng xa không ai nhận, khi mất chỉ để lại Trang 20 tuổi bơ vơ không nơi nương tựa, ngày ngày bán vé số từ sáng sớm đến tối mịt để kiếm sống. Mai đứng trước thi thể chị Hoa khóc ngất, lo liệu tang ma, nhìn Trang gầy gò khóc đến ngất xỉu, lòng cô đau như cắt. Về nhà, cô năn nỉ Dũng: "Anh ơi, em muốn đưa Trang về nhà mình ở, nó không có ai cả, chị Hoa từng cứu cả cuộc đời em, em không thể để con chị ấy lang thang như vậy được". Dũng ban đầu còn ngại mẹ già khó tính, đưa người lạ về sợ phiền phức, nhưng thấy Mai khóc năn nỉ mãi, anh đành gật đầu, dặn dò: "Em phải dạy nó biết điều, đừng để nó làm phiền công việc của anh". Mai đón Trang về, coi như em gái ruột, mua quần áo mới, giúp Trang tìm việc làm thêm ở quán cà phê gần nhà. Trang lúc đầu rất ngoan ngoãn, giúp Mai nấu ăn, dọn nhà, chăm sóc mẹ chồng, bà Nguyệt còn khen Trang "ngoan hơn con dâu tao gấp mười lần". Nhưng ít ai ngờ, cô gái nhỏ bé ấy sớm ấp ủ âm mưu đổi đời. Trang chứng kiến sự giàu sang của nhà họ Hoàng, nhớ lại mẹ mình chết vì không có tiền đóng viện phí, cô quyết tâm không bao giờ phải sống nghèo khổ nữa. Cô nhận ra Dũng tuy thành đạt nhưng luôn cảm thấy cô đơn, chán nản với cuộc hôn nhân vô vị với Mai - người vợ chỉ biết quẩn quanh chuyện nhà cửa, con cái, không bao giờ hỏi han anh mệt mỏi thế nào. Trang bắt đầu thay đổi, cô mặc những bộ đồ Mai cho, trang điểm nhẹ nhàng, mỗi lần Dũng làm việc khuya là "vô tình" pha cà phê mang lên, ngồi nghe anh than phiền rồi an ủi: "Chị Mai may mắn lắm có anh, nhưng anh cũng vất vả lắm, chẳng có ai hiểu anh cả". Dần dần, Dũng bắt đầu mong chờ gặp Trang, đi công tác Đà Lạt lần đó, anh lấy cớ "Mai bận chăm mẹ con, để Trang đi cùng giúp anh mang đồ" rồi ngủ với cô gái trẻ. Trang bí mật chụp ảnh, ghi âm cuộc trò chuyện của hai người, âm thầm chờ đợi thời cơ để ép Mai ly hôn, chiếm đoạt tài sản của Dũng, trở thành bà chủ của công ty lớn, đổi đời từ một cô gái bán vé số nghèo khổ. Cái tên Bóng Ma Hạnh Phúc càng về sau càng thấm thía: Mai dành cả thanh xuân để xây dựng cái gọi là hạnh phúc gia đình, từ bỏ sự nghiệp, chịu đựng mọi đắng cay, làm tròn bổn phận của một người vợ, người con dâu, người mẹ, nhưng tất cả chỉ là bóng ma, là hư ảo. Ngay cả việc làm tốt, báo đáp ân nhân, cô cũng không ngờ rằng mình lại rước "hồ ly tinh" vào nhà, đưa kẻ thứ ba phá hoại hôn nhân của chính mình. Khi sự thật phơi bày, cái hạnh phúc tưởng chừng thật lòng ấy chỉ còn là bóng ma ám ảnh suốt đời của Thanh Mai.