Thế giới là một điều bí ẩn đối với cậu bé Booba, đặc biệt là khi người ta gọi cậu là Booba (Phần 4) để phân biệt với những mẩu chuyện về cậu hồi còn bé tí. Với cậu, mọi thứ xung quanh đều chưa có lời giải đáp, từng cụm mây trôi ngang qua mái nhà, từng tiếng chim hót trên cành phượng, đều là những câu đố đang chờ cậu khám phá.
Người lớn thì cứ vội vã đi qua những thứ ấy, coi là chuyện cơm bữa, riêng Booba (Phần 4) thì đâu đâu cũng thấy có điều lạ, có chỗ để tò mò. Sáng nào cậu cũng chẳng vội bước xuống bậc thang gỗ trước nhà, mà cứ khom người nhìn mấy con kiến đang khiêng một mẩu bánh mì vụn đi dọc mép vỉa hè, tưởng tượng chúng là đoàn thám hiểm đang xây dựng vương quốc ngầm dưới gốc cây sứ trước sân. Hôm khác lại bị hút hồn bởi cái vũng nước đọng sau trận mưa chiều, cậu cứ cúi sát xuống nhìn bóng cây, bóng mây, rồi cả bóng mình nho nhỏ in trên mặt nước, tưởng như có cả một thế giới khác y hệt bên dưới đó, chỉ cần vươn tay là chạm được.
Cái quạt trần cũ kỹ trong phòng khách quay ro ro mỗi khi trời nóng, cậu cũng ngồi hàng giờ nhìn cánh quạt, tưởng tượng chúng là cánh máy bay chở mình đi khắp nơi, từ đỉnh núi cao nhất đến bãi biển cát trắng. Ngay cả cái hộp đựng kim chỉ của bà nội, đầy những cuộn chỉ đủ màu, cúc áo cũ, cái kéo nhỏ xíu, ấy vậy mà với cậu thì đó là kho báu của nàng tiên, ẩn giấu bao nhiêu câu chuyện chưa kể. Mẹ cậu thường đứng ở cửa nhìn cậu mải mê lục lọi hộp đồ, cười bảo "thằng nhóc này, đồ cũ nát mà cũng coi là vàng".
Chẳng cần leo lên đỉnh núi cao hay đi tàu ra giữa đại dương, Booba (Phần 4) tìm thấy cuộc phiêu lưu ngay trong những điều quen thuộc nhất hàng ngày: một cái lá rụng mang hình dáng lạ, một tiếng cười của hàng xóm vọng sang, hay đơn giản là cảm giác gió thổi qua tóc mỗi khi chạy dọc hàng rào. Với cậu, chẳng có ngày nào là giống ngày nào, vì luôn có điều mới mẻ ẩn sau những thứ người ta coi là bình thường.