Bước Chân Dũng Cảm
Trong một góc nhỏ yên tĩnh của phố thị, có một cậu bé mười tuổi tên Đức. Đôi chân cậu không bao giờ đủ sức vững chãi để tự mình bước đi, bởi căn bệnh xương thủy tinh hà khắc khiến mỗi va chạm nhẹ cũng thành nguy hiểm. Trái tim non nớt ấy lại còn mang thêm gánh nặng của chứng tự kỷ – thế giới bên ngoài với cậu đôi khi là mê cung không lối thoát, nơi những âm thanh, ánh sáng đều trở thành thử thách khó lường. Thế nhưng, điều khiến nhiều người nghẹn lòng ngắm nhìn cậu bé, không phải là những giọt mồ hôi lăn dài trên má mỗi khi vật lộn với cơn đau, mà chính là đôi mắt trong veo luôn ánh lên niềm tin kỳ lạ vào cuộc sống.
Bước Chân Dũng Cảm của Đức không hiện diện ở dáng đi vững vàng, mà nằm trong cách cậu từng ngày kiên trì nở nụ cười với chính số phận mình. Cậu gọi cơn đau bằng cái tên riêng – "Người bạn khó tính", xem những ngày phải bó bột như dịp được "xây lâu đài trên chân". Thế giới phẳng lặng của tự kỷ trong cậu lại hóa thành không gian đặc biệt để cậu quan sát mọi thứ bằng trái tim. Đức ghi nhớ từng viên gạch lát sân nhà, thuộc làu góc sáng nhất nơi bậu cửa khi mặt trời lên, và thường thì thầm với mẹ: "Mẹ ơi, hôm nay bông hoa ngoài vườn lại có thêm một cánh mới!"
Chính sự ngây thơ không vụ lợi ấy đã đánh thức bao người xung quanh. Là bà cụ hàng xóm tưới cây hàng ngày bỗng nhìn những chậu hoa với ánh mắt dịu dàng hơn sau khi nghe Đức bảo: "Bà ơi, hoa cũng biết nhớ! Hôm qua bà không tưới, nó đã khóc đấy!". Là người bố từng chôn vùi trong công việc, giờ đây mỗi chiều đều ngồi bên con trai, lắng nghe cậu say sưa kể về "chuyến phiêu lưu" của chiếc lá bay qua ô cửa. Với anh công nhân sửa ống nước hay đến nhà – giờ không chỉ làm việc, mà còn dành mười phút mỗi ngày cùng cậu bé chơi trò xếp hình. Đức không biết rằng, mình đã lặng lẽ gieo những hạt giống hy vọng vào tâm hồn họ.
Bước Chân Dũng Cảm của cậu còn vượt qua cả ranh giới thể chất. Ngày Đức ngồi xe lăn tham gia hội trại thiếu nhi phường, cậu không ngừng reo lên khi thấy các bạn chơi nhảy dây, mắt sáng lên như được chính mình là người tham gia. Vẻ hồn nhiên ấy khiến lũ trẻ dần bỏ lại sự e dè ban đầu. Chúng chủ động kéo nhau sáng tác trò chơi mới – nơi Đức là "nhà chỉ huy" ngồi trung tâm, ra hiệu lệnh bằng những nụ cười và cử chỉ say mê. Định nghĩa về sự bình thường, bỗng được viết lại bằng chính lòng bao dung của những trái tim trong veo.
Khó ai tin rằng một cơ thể mong manh như pha lê, một tâm trí tưởng chừng như bị giam cầm bởi tự kỷ, lại có sức mạnh tái tạo mối liên kết giữa người với người đến thế. Bước Chân Dũng Cảm của Đức không gióng lên hào quang của kỳ tích, mà nhẹ nhàng như cơn gió lùa qua khe cửa – đôi khi chỉ cần một đứa trẻ biết yêu thương thế giới bằng sự thuần khiết nhất, cũng đủ làm những tâm hồn già cỗi hoặc vỡ vụn tìm lại lối về với điều thiện lành nguyên thủy…