Thân thể Thợ Săn Địa Ngục – tên ghê tởm mà hắn vẫn tự nhận – từng là nơi cất giữ những vụ nổ và sự hủy diệt. Lần đầu tiên nhìn thấy thứ khiến chúng rung rinh, đó không phải là khói lửa hay máu me của một đường phố sa đọa. Là Địa Ngục. Một cái ngõ cụt kéo dài vô tận, nơi ngọn lửa không tỏa sáng mà chỉ tiết lộ những khuôn mặt hắn đã hủy diệt, những tiếng thét thành những tiếng cười man rợ, và mùi ám ảnh của thịt cháy khét hòa quyện với nước mắt khô khốc. Ảo ảnh ấy bám theo hắn như một vết thương hở trên tâm hồn, cắt tan lớp sắt nguội bao bọc từ năm xưa.
Chính trong đêm ớn lạnh đó, quyết định chuộc tội không còn là lựa chọn, mà là một sự. Hắn ngồi xếm trước đống tiền bất chính – những tờ đô la dính máu mồ hôi nước mắt người khác – và nhìn vào bức ảnh trên bàn làm việc: một phụ nữ áo đen tóc trắng, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt trong veo như giếng nước chùa, đang cõng một đứa bé trên lưng trong một khu nhà đổ nát. Trại Trẻ Mồ Côi Lòng Thương. Nơi duy nhất hắn có thể thấy một tia sáng yếu ớt giữa biển đau khổ của chính mình.
Hèn hạ? Hắn chả thèm quan tâm. Đó là lối thoát duy nhất hắn có. Kế hoạch khốn khổ: dùng những đồng tiền đó, qua một chuỗi giao dịch phức tạp đầy rủi ro, để xây lại những bức tọa đổ, mua gạo, mua sữa, mua một tương lai phảng phất hy vọng cho mấy đứa trẻ đó. Chỉ cần được thấy nụ cười trong veo đó một lần, có lẽ... có lẽ cái Địa Ngục trong đầu sẽ nhạt đi chút?
Nhưng cái thế giới bẩn thỉu mà hắn sinh ra, nó không bao giờ dễ dàng cho một sự chuộc lỗi. Chỉ một tuần sau, khi hắn đang neo lánh nạn trong một nhà kho rách nát, kế hoạch tan thành mây khói. Cơn phục kích không âm thầm; nó gào thét bằng tiếng súng xé tan không im lặng. Dao găm cắm vào vai, đạn đâm ngang ngực, máu ấm phun ra lạnh đi nhanh chóng như chính ánh mắt của kẻ tấn công. Kẻ chủ mưu – một tên buôn ma túy cũ từng bị hắn làm suy vong, khuôn mặt cười toe toét đi kèm câu nói độc địa – đạp hắn đổ bệ xuống đất bùn. "Hắn đi tìm Chúa rồi... để hắn chôn sâu thứ Chúa nhét vào mình đó." Cú đá cuối cùng khiến đầu hắn đập mạnh vào nền bê tông, rồi bóng tối lao đến... bỏ mặc.
Hắn tỉnh dậy. Không phải ở thiên đường. Không phải ở trại trẻ thơ mộng. Mà nằm trên cùng một vũng bùn đẫm máu, lạnh buốt, trong một hẻm tối thui. Đau đớn từng đợt dâng lên, đâm xuyên da thịt. Cơn sốt ảo và cái Địa Ngục trong đầu cùng lúc rộ lên hoành hành. Hắn ho sặc máu, từng ngụm máu đen của sự phản bội. Tất cả, mọi sự chuộc lỗi mong manh, mọi ý nghĩa của sự sống mà hắn còn níu giữ, đã bị chôn vùi.
Nhưng cái chết không chịu gọi tên hắn.
Thay vào đó, một thứ khác mọc lên từ tro tàn của cơn mê và nỗi đau. Một ý chí đen như mực, rắn như thép nguội. Từ vũng bùn và vết thương, hắn gượng dậy từng bước. Không còn là Thợ Săn Địa Ngục thờ ơ. Bây giờ, hắn là Sinh Thể Từ Hố Sâu. Mỗi cơn đau nhắc nhở hắn về sự bỏ rơi. Mỗi hơi thở sụt sập gợi nhớ lời chế nhạo của kẻ thù. Mỗi khoảnh khắc đầu óc minh mẫn đều ngập tràn một lời thề đẫm máu:
"Họ nghĩ họ đã chôn được tôi sâu trong mù kh darkness? Được rồi... Họ sẽ thấy... tôi sẽ đào một cái hố sâu hơn. Rất sâu. Và tôi sẽ... Bury Em Deep. Mỗi tên một cái hố. Rất, rất sâu."
Từ đó, con đường báo thù được vạch bằng sự sống còn và tàn bạo. Không còn sự tha thứ, không còn sự chần chừ. chỉ có mục tiêu đen tối: tìm từng tên, tra tấn thông tin, khiến chúng nếm trải cái địa ngục mà hắn đã chứng kiến trong từng giây phút. Mỗi cái chết không đơn giản là kết thúc; nó phải được thực hiện một cách đau đớn, chậm rãi, một thông điệp cho những kẻ còn lại: Bury Em Deep. Không chỉ chôn xác, mà chôn cả niềm tin, chôn cả hy vọng, chôn cả lý trí của chúng, ngay trong những khoảnh khắc cuối cùng trước khi màn đêm vĩnh viễn buông xuống. Hắn đang trở thành hiện thân của chính địa ngục hắn đã thấy – chốn mà những kẻ phản bội sẽ nhận lấy phần thưởng xứng đáng nhất: một ngôi mồ sâu thẳm, đào bằng chính sự tàn phá của chúng. Và hắn, người sống sót từ cái mồ đầu tiên, sẽ trở thành người đào huyệt cho tất cả. Bury Em Deep. Đây không chỉ là kế hoạch. Đây là cuộc sống mới của hắn. Một cuộc sống ngập lụa trong bóng tối và vũng bùn của sự báo thù.