Các băng đảng Galicia (Phần 2)
Chiếc áo khoác đen mờ ảo trong mưa phùn, cô đi chậm trên con phố nhỏ lát đá cuội, ánh đèn vàng loé lên phía xa như ngọn mắt của thú săn mồi. Cái chết của cha cô không phải là tai nạn. Đó là lời cảnh báo đẫm máu, một dấu chấm hết và cũng là khởi đầu cho một cuộc chơi mà cô chưa từng đặt chân vào — thế giới ngầm của các băng đảng Galicia. Những băng nhóm ấy, dường như có sợi dây liên kết mỏng manh nhưng dai dẳng, vận hành trong bóng tối của những cánh rừng thông xanh mướt và các bến cảng lặng gió, kiếm tiền bằng máu và sợi hại. Cô, một luật sư trẻ với những trận chiến tố tụng trong phòng xử, giờ đây phải vào bếp của quỷ dữ, với một nhiệm vụ duy nhất: tìm ra chân trời, và đốt cháy tất cả.
Việc thâm nhập không dễ dàng. Cô phải bỏ lại sau lưng ánh mắt đượm buồn của những người đồng nghiệp, sự hoài nghi của cảnh sát địa phương vốn dĩ có mối quan hệ phức tạp với các băng đảng Galicia này. Cô bắt đầu từ dưới chót: một quán bar nhỏ ở Vigo, nơi mùi mồ hôi, rượu mạnh và cái nhìn đầy ngờ vực hòa quyện. Nhưng cô sớm nhận ra, để chạm được đến thủ lĩnh, cô phải trở thành một phần của thứ gì đó lớn lao hơn, một cơ cấu có hệ thống như một ổ trùng bệnh. Mỗi bước chân, mỗi cái tên cô nhắc đến, mỗi khoản tiền mặt cô trao đi, đều là một viên gạch được cẩn thận xếp vào một tòa nhập âm u. Cô học được ngôn ngữ của chúng, sự im lặng hoa văn trên da của chúng, cách chúng uống rượu, cách chúng nhìn nhau — tất cả đều là một bản mã hóa sống còn.
Rồi cô gặp anh ta. Không phải ở một cuộc họp bí mật trong kho chứa hàng cũ, mà trong một đêm mưa giông khi một vụ giao dịch nhỏ bị phá hỏng. Anh — thủ lĩnh của một trong những băng đảng Galicia hùng mạnh nhất — tên là Daniel, với đôi mắt xanh lạnh như đá mài, đứng giữa đống hỗn độn, điều khiển cuộc cứu hộ với một sự bình tâm đáng sợ. Cô, với thân phận một người phụ nữ có tiền sử liên quan đến "các vấn đề hành chính" của băng, được anh kéo vào đường hầm, đưa cho một tấm áo mưa và một khẩu súng lục nhỏ. "Giữ nó. Đừng hỏi tại sao," giọng anh khẽ, không chút cảm xúc. Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu mình đã bước qua một ranh giới vô hình.
Tình bạn, hay thứ gì đó giống như vậy, nảy sinh từ tro tàn. Họ trò chuyện trong những giờ lặng lẽ, khi con tàu chở hàng cất neo ngoài khơi, hoặc khi cùng nhau gác canh trên một ngọn đồi cao. Anh kể về những năm tháng đầu, về cách một đứa trẻ mồ côi từ Santiago de Compostela leo lên từng bậc thang bằng móng vuốt và răng nanh. Cô kể về cha mình — một người đàn ông chỉ biết đến luật pháp và sự công bằng, và cái chết cay nghiệt của ông. Họ không nói ra sự thật, nhưng trong mắt nhau, họ nhìn thấy một sự đồng cảm sâu kín: một mối hận đang gặm nhấm, và một thế giới mà chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại. Cô trở thành cố vấn tin cậy của anh, "luật sư riêng" cho những giao dịch nguy hiểm, những lời khai cần được gột rửa sạch sẽ. Mỗi lần trao đổi, mỗi vụ việc được giải quyết nhờ sự khôn ngoan của cô, đều lấp thêm một mảnh ghép vào lòng tin của anh.
Nhưng bên trong, cô không ngừng đếm ngày. Mỗi bữa ăn chung, mỗi tràng cười trong căn phòng kín đặc mùi xì gà và rượu whisky đắt tiền, đều là một liều thuốc độc tinh thần. Cô bắt đầu hiểu rõ hơn về cấu trúc các băng đảng Galicia: chúng không phải là một khối thống nhất, mà là một tập hợp của những băng nhóm nhỏ, liên minh theo kiểu tạm thời, tranh giành lãnh thổ và đường dây cocaine từ Colombia. Daniel nắm giữ một mạng lưới vận chuyển khôn ngoan, nhưng luôn phải đối mặt với sự thèm muốn từ các băng đảng khác và sự áp lực từ cảnh sát čn thẩm quyền. Cô học được tất cả: các con đường tàu chui qua rừng, lịch trình tàu buôn, các phương thức thanh toán bí mật. Bí mật ấy, mỗi lần forward trong đầu, lại thắp lên ngọn lửa thù hận.
Cuộc phản bội, khi xảy ra, sẽ không chỉ là một phát đơn từ. Nó sẽ là sự sụp đổ hoàn toàn, một cú đập vào trái tim của các băng đảng Galicia. Và cô, với tư cách là người từng ngồi bên bàn ăn của kẻ thù, cũng sẽ không thể nào đứng ngoài cuộc đua chạy trốn. Hơi thở của cô chậm lại, nhìn ra vùng biển tối sẫm nơi những chiếc đèn trên biển lấp lóe như sao rời. Cô đã đi quá xa để quay đầu. Giờ đây, giữa ranh giới mong manh giữa người thua cuộc và kẻ báo thù, cô chỉ còn một con đường duy nhất: dùng chính sự thân mật để giết chết con quái vật mà cô đã một lần gọi là bạn.