Cách em 1 milimet - cái tên nghe vừa xa vừa gần ấy gói trọn cả bầu trời kỷ niệm của lũ trẻ làng Mây. Nơi rặng tre già lúc nào cũng xào xạc đón gió, bờ đê phủ đầy cỏ may đung đưa mỗi chiều tan học, là sân khấu cho những ngày tháng vàng son của Tú và nhóm bạn nhỏ. Ai đi qua đây cũng dễ lầm tưởng bãi đất trống cuối xóm chỉ là góc chơi bình thường, nhưng với bốn đứa nhóc "thần dân", nơi ấy là cả đại bản doanh lừng lẫy, nơi mỗi viên sỏi, cành cây đều mang "lệnh bài" riêng.
Tú, hạt nhân của nhóm, như ngọn lửa nhỏ bập bùng không biết mệt. Cô nhóc má lúm tóc cháy nắng suốt ngày xắn tay áo lên lăn xả. Kẻ nào dám bắt nạt bạn mình coi chừng ăn cú đấm "công lý" không báo trước. Đã thế, Tú còn rất biết chiêu mộ "trợ thủ": Cây gậy tre uốn cong cũ kỹ luôn được phong làm "bảo kiếm trấn doanh", góc chuồng gà nhà bác Hạnh bí mật trở thành kho dự trữ kẹo mút, kẹo kéo hàng ngàn viên – tất nhiên là do cả nhóm góp phần "cống nạp" hàng tuần.
Bách, mảnh ghép không thể thiếu, đúng chuẩn "quân sư" cận kề trưởng tướng. Chưa đứa nào thấy thằng bạn nhà bên khóc nhè hay đầu tóc lơ thơ dù chơi nghịch đến mấy. Mỗi chiều, tiếng mẹ gọi "Bách ơi về làm bài đi con!" vội vã cắt ngang trận đánh trận giả, nhưng đổi lại, chính cậu là "bảo bối" cứu đám bạn mỗi khi bài tập toán đánh đố. Thằng nhóc ấy chẳng bao giờ chịu nhận biệt danh "thần đồng", chỉ thích thầm cười khi được Tú vỗ vai khen "mày thông minh như Conan ấy nhỉ!".
Thư ống bơ thì… đặc sản cả làng đều biết tiếng. Chưa trận chợ phiên nào cô nàng để lọt cơ hội "thể hiện". Vừa dòm thấy mẹ dúi 10 nghìn vào tay bảo mua bánh, Thư đã chớp nhoáng tính xong tiền lẻ đến từng hào, mặc dì Tư bán rau ngồi cạnh chậu nước bất ngờ thốt lên: "Trời ơi, mau mồm mau miệng hơn máy tính bỏ túi!". Cả nhóm trân trọng tài năng đặc biệt ấy đến mức giao luôn quyền "thủ quỹ" – bí mật đựng trong hộp sữa rửa mặt hết nhẵn được chôn sâu dưới gốc nhãn.
Biên – cậu bé mang theo cả bầu trời u ám phía sau nụ cười. Ngày mẹ bỏ đi, Biên giấu nước mắt trong cái ôm khô ráp của bà nội, mai sau này lên ôn bài, cậu vẫn nghe tiếng chân bà lê bước từ nhà bếp ra sân. Không ai cấm Biên chơi đùa, nhưng hễ những tiếng "vợ chồng" ai đó cãi vã từ xóm trên vọng xuống, đôi mắt cậu lại vụt tối đi. Chỉ có Tú biết cách kéo Biên ra khỏi vùng ký ức ấy: "Ê, nhóc Biên đâu rồi? Lại đây tụi tao lắp xe đạp cái này, không có tay nghề cao thủ như mày là chịu!".
Đức và chị Quyên như hai nốt trầm bổng trong bản nhạc tuổi thơ. Đứa em trai da trắng bóc, tóc mềm như tơ ấy nhìn Tú như nhìn siêu anh hùng, mỗi lần nhóm vạch kế hoạch "chinh phạt" là nó lại gào ầm lên: "Tú tổng chỉ huy muôn năm!". Quyên thì khác, mỏng manh như cánh hoa mới chớm, hở tí là đôi môi tím tái – căn bệnh tim khiến cô bé thành báu vật được nâng niu. Cả nhóm tự đặt ra luật bất thành văn: không được làm Quyên giật mình, chỗ ngồi đẹp nhất dưới bụi mộc miên luôn dành riêng cho em, và tất nhiên, phải có ít nhất một "vệ sĩ" theo chân Quyên mỗi khi em ra vườn hái bông bưởi.
Ngày tháng trôi qua tựa những ván bi đất nỉ non lăn trên con đường làng. Có khi cả bọn kéo nhau băng qua đồng lúa chín phóng đầy ống quần bùn đất, lúc lại lặng lẽ ngồi quanh góc khóm chuối nghe gió, chia nhau từng hạt bỏng ngô nóng hổi. Vết thương môi của Quyên sau lần té ngã đã lành, Biên học được cách vẽ bức tranh nhà bằng những nét màu tươi sáng, Đức cuối cùng cũng thuyết phục được Tú cho mình… giữ con dao gọt hoa quả trong đại bản doanh. Mỗi đứa một vết xước tuổi thơ, nhưng ký ức về "đại bản doanh" kiêu hãnh ấy mãi nguyên vẹn – một khoảng trời đủ rộng để những ước mơ con con hóa phi thường.