Truyện cứ như mảnh ghép lỗi lạc ghép vào nhau-mảnh bị vỡ của trái tim, mảnh sắc nhọn của âm mưu. Hai con cáo già trong sân khấu tàn khốc này liệu giăng bẫy nhau hay tự giăng bẫy chính mình? Nữ hoàng thị phi trên đỉnh cao quyền lực đột nhiên vấp phải kẻ dám bước vào lãnh địa cấm, đôi mắt lạnh như dao găm ấy khoác lên vỏ bọc trợ lý khiêm tốn. Hiệp sĩ hai mặt bí ẩn cười nhẹ trong bóng tối: "Đừng tưởng ngươi là người săn mồi duy nhất." Động tác phân thân hóa thân thành cái bóng của trùm cuối đen tối, chừng ấy âm mưu đủ làm rung chuyển thiên hạ? Hay hắn đang dụ con mồi tự nguyện cắn câu? Động tác giả vờ buông lỏng này khiến các nhân vật quanh co mà chẳng dám thở mạnh.
Ai ngờ chính giữa màn kịch hoàn mỹ ấy, kẻ thù không đội trời chung lại nảy sinh tia lửa khó hiểu. Gã hacker lạnh lùng trên màn hình máy tính đang bị ám ảnh bởi tiếng chân gõ nhịp rối loạn. Anh ta chưa bao giờ nhầm lẫn giữa 0 và 1, nhưng trái tim lại nhảy số loạn xạ trước con ma nữ kỳ quái suốt ngày nhả khói thuốc tím ngắt. Vị ngọt chát của tình yêu còn đáng sợ hơn bất kỳ mã độc nào. Liệu đằng sau mối tình tưởng là đơn phương, có phải bão tố đang giật dây cả hai phía?
Gặp đúng người thì đừng hỏi vũ trụ xoay ngược thế nào - tim đập thình thịch loạn nhịp phá vỡ mọi logic. Rung động đến từ hai phía là quả bom hẹn giờ, nổ tung cả vùng an toàn quen thuộc. Cảm giác khi rung động là đây - như ngón tay rờ phải lưỡi dao sắc lạnh mà vẫn nắm chặt không buông. Ta có dám không khi tình yêu thật sự đòi hy sinh mạng sống, từ bỏ vị thế, hay thậm chí... thua cuộc? Đối thủ duy nhất đáng sợ chính là ánh mắt khiến ngươi run rẩy mà muốn trao cả thế giới. Câu hỏi cuối cùng dội vào tim từng nhân vật: bài toán tình ái liệu có nghiệm bằng máu hay nước mắt?