Dưới những ngọn núi đá lởm chởm của Maroc, nơi gió hú qua khe vực và bụi cát quất vào mặt, một ông bố già dặn cùng thằng con trai lầm lì chen vào giữa bữa tiệc rave hỗn loạn đang lạc lối giữa hoang vu. Tiếng bass rung chuyển lòng đất, đèn laser quét ngang dại trời đêm, đám đông uốn éo như bóng ma dưới trăng khuyết. Họ chẳng màng nhảy nhót hay nuốt thuốc lắc. Mục tiêu duy nhất là Marina – cô con gái cưng của ông, em gái máu mủ của thằng bé – đứa con gái mất tích cách đây vài tháng tại một buổi tiệc rave khác, nơi ánh sáng và âm nhạc nuốt chửng mọi thứ.
Từ bao giờ, số phận đã xô đẩy họ vào đây, như một lời nguyền không lối thoát. Ông bố nắm chặt vai con trai, mắt đảo liên hồi giữa biển người lạ lẫm, và rồi họ chọn cách duy nhất: bám riết lấy một đám rave cuồng nhiệt đang di cư qua rừng rậm và suối cạn. Đám ấy dẫn đường, qua những lối mòn ngoằn ngoèo, vượt sông băng giá, hướng về bữa tiệc cuối cùng – cái sự kiện huyền thoại mà ai cũng thì thầm rằng nó sẽ kết nối mọi thứ đã mất. Hy vọng le lói trong tim họ, dù mỏng manh như lưỡi dao.
Nhưng hành trình ấy chẳng dễ dàng. Trước bữa tiệc, họ phải đối diện Cây Cầu Sirāt – cây cầu treo chênh vênh bắc qua vực sâu hun hút, dây thừng mục nát lung lay theo gió, mặt cầu chỉ rộng bằng lòng bàn chân, lởm chởm gai nhọn và sương mù che khuất. Dân địa phương đồn rằng ai vượt qua được nó sẽ tìm thấy những gì đã đánh mất, nhưng kẻ sa chân thì vĩnh viễn thuộc về bóng tối dưới kia. Ông bố nuốt nước bọt, con trai siết chặt tay, và họ bước tới, từng bước run rẩy, bass từ xa vọng lại như tiếng gọi của định mệnh. Marina đang chờ, hay chỉ là ảo mộng? Chỉ có Cây Cầu Sirāt mới trả lời.