Gia đình họ Nguyễn – ba thế hệ sống trong căn hộ chật hẹp giữa lòng thành phố ồn ào – bỗng một ngày nhận được lá thư từ một người bà con xa ở vùng quê hẻo lánh. Trong thư viết, "Có một cái cây cổ thụ ở đây, nó như một ông già khôn ngoan, biết lắng nghe mọi chuyện. Cháu hãy về, biết đâu nó sẽ giúp gia đình mình tìm lại được điều đã mất." Ban đầu, ai cũng nghĩ đó chỉ là lời nói vu vơ của người già. Nhưng sau một đêm mất ngủ vì những cuộc cãi vã không hồi kết, người cha quyết định: "Chúng ta sẽ thử một lần." Vùng quê ấy không có sóng điện thoại ổn định, không có những quán cà phê sang trọng, chỉ có những cánh đồng lúa xanh rì, những con đường đất đỏ và một không khí yên ả đến lạ. Ngôi nhà nhỏ của người bà con nằm lọt thỏm dưới bóng một cái cây to lớn, cổ thụ, với tán lá xum xuê che kín cả một khoảng trời. Đó chính là Cây Cổ Thụ Diệu Kỳ – một cái tên mà người dân địa phương vẫn thường thì thầm. Nó không phải cây to nhất, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Thân cây sần sùi, như in hằn những vòng đời, những cành cây to khỏe vươn ra như những cánh tay khổng lồ ôm trọn lấy mảnh đất xung quanh. Hai đứa trẻ – một cậu con trai 12 tuổi nghiện game và một cô con gái 8 tuổi rụt rè – ban đầu coi chuyến đi này như một bản án. Nhưng rồi, từ phía sau bóng râm của cây, chúng bắt đầu nhìn thấy những điều kỳ lạ. Có một ông hàng xóm già, mỗi sáng đều ra gốc cây ngồi đánh đàn tranh, tiếng đàn da diết như kể chuyện ngàn năm. Có một bà lão hay mặc áo bà ba nâu, mỗi chiều lại mang một chậu nước sạch ra tưới cho cây, lẩm nhẩm những câu chuyện mà chỉ có cây mới nghe được. Có một anh thợ mộc lầm lì, ngày ngày ngồi đó, đục đẽo những mảnh gỗ kỳ lạ, nói rằng cây đã "ban cho anh ý tưởng". Họ đều có vẻ lập dị, sống một mình, nhưng khi nhắc đến cái cây, ánh mắt họ rực lên niềm tin và sự tôn kính. Một hôm, sau một trận mưa rào, hai đứa trẻ thấy một cái lỗ nhỏ, sâu hoắm dưới gốc cây, phát ra ánh sáng xanh dịu. Tò mò, chúng chui vào. Không phải hang động bình thường, mà là một thế giới khác – một vùng đất nơi những ký ức tuổi thơ của người cha ùa về: những trò chơi dân gian, mùi rơm rạ, tiếng cười giòn tan. Ở một nơi khác, cô con gái gặp lại hình ảnh người bà đã khuất, được nghe bà kể những câu chuyện cổ tích bà vẫn thường kể. Còn cậu con trai, trong một khung cảnh kỳ ảo, bỗng thấy được sự cô đơn của chính mình trong thế giới ảo, và nhận ra rằng, những trò chơi thực sự cần có bạn bè, cần có sự chia sẻ. Mỗi chuyến phiêu lưu qua Cây Cổ Thụ Diệu Kỳ đều đưa chúng đến một vùng đất kỳ ảo, nơi phản chiếu những góc khuất, những khát khao và những ký ức đã ngủ quên trong lòng mỗi thành viên gia đình. Nhưng điều kỳ diệu không nằm ở phép màu của cây, mà nằm ở những gì xảy ra sau khi chúng trở về. Chúng bắt đầu chia sẻ những trải nghiệm ấy với nhau, với bố mẹ. Người cha, vốn luôn im lặng và nghiêm khắc, lần đầu tiên kể về tuổi thơ nghèo khó nhưng tràn ngập yêu thương của mình. Người mẹ, vốn bận rộn với công việc, nhận ra mình đã bỏ lỡ những khoảnh khắc nhỏ bé nhưng quý giá của con cái. Hai đứa trẻ, từ những đứa trẻ chỉ biết đến thế giới trong màn hình, dần học được cách lắng nghe, quan sát và trân trọng thế giới thực xung quanh, cũng như trân trọng nhau. Cái cây không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó, chứng kiến. Nhưng qua những câu chuyện của những cư dân lập dị xung quanh nó – những người đã tìm thấy ở nó một điểm tựa tinh thần, một nguồn cảm hứng – và qua những chuyến phiêu lưu mà nó mở ra, gia đình họ Nguyễn đã tìm thấy lại nhịp đập trái tim chung. Họ không còn là những cá thể sống dưới một mái nhà, mà là một tập thể, gắn kết bởi những kỷ niệm mới, những sự thấu hiểu mới, và một bí mật chung về một Cây Cổ Thụ Diệu Kỳ – một nhân chứng im lặng, nhưng lại là cầu nối diệu kỳ cho tình yêu thương gia đình.