Máu Tươi Và Mực Tàu Lệnh chỉ tuẫn táng đặt trên bàn tựa lưỡi dao sáng loáng. Lộc Trinh Nhi đếm từng giọt nước thấm qua kẽ ngói rơi xuống vai, tử tức còn đúng ba canh. Đêm nay, xác nàng sẽ lạnh ngắt trong lăng tẩm tối om cùng tấm khăn phủ mặt nhuốm máu - số phận tàn khốc của phi tần chưa từng được Hoàng đế sủng hạnh. Giữa tiếng canh gõ quặt quẹo ngoài hiên, nàng chụp lấy con dao găm giấu dưới gối. "Gượng đã 21 năm, chết như chó hoang ư?" Mùi thuốc súng từ xác pháo chưa tàn xộc thẳng vào mặt khi nàng xoay người. Mảnh giấy hồng từ khe tường rơi xuống thềm, dòng chữ in máu làm tim nàng đập loạn: "9h tối, đông góc vườn cấm - không cầu cứu thì đừng trách". Cẩn Cung - nơi Hoàng đế bù nhìn Tiêu Văn Cảnh bị quản thúc như tội đồ. Lộc Trinh Nhi đè bụi trúc quan sát vị thiên tử mặc áo rồng sờn vai. Sao khói thuốc lá lại tỏa ra từ ngai vàng? Trong chốc lát, đôi mắt hắn chạm vào nàng - ánh nhìn thản nhiên pha chút mỉa mai của sinh viên khoa Lịch Sử khóa 2021! "Biến thái! Mày cắt Wi-Fi của cả ký túc xá mãi không sửa!" - Tiếng chửi vang lên trước khi nàng kịp bịt miệng. Tiêu Văn Cảnh bật ngửa người, ngã chỏng gọng xuống chiếu rồng. "Trinh Nhi?! Đồng... đồng hương?!" Đống bản thảo vương vãi dưới đất kéo ánh mắt nàng. "Phi tần họ Lộc: sinh 2001, tuẫn táng ngày 15/3. Nguyên nhân: không được Cậy Sủng" - chữ ký hắn đỏ lòm bên lề. Lộc Trinh Nhi xiết chặt cổ áo hắn: "Tao chết vì mày không chịu viết thêm hai chữ 'sủng hạnh'?! Thằng khốn chuyên đạo văn hồi đại học giờ định mạng cả đời tao?" Tiêu Văn Cảnh lắc đầu cười khẽ: "Hiến pháp giả triều này ghi rõ: Hoàng đế không Cậy Sủng phi tần sẽ phế truất. Bọn Thái hậu buộc ta phải viết ngàn thiên truyện khác nhau, lúc nào số người chết cũng nhiều hơn số còn sống." Hắn chỉ tay về phía Nhiếp chính vương điện - nơi nhóm cung nữ đang oằn lưng khiêng mười cỗ quan tài sơn son. "Tên nào không chết đúng bản thảo, trúng độc ngày mai sẽ thay thế!" Tiếng quát lạnh vọng từ xa: "Sao lâu thế? Mau ném xác con họ Lộc vào huyệt!" Lộc Trinh Nhi giật thót nhìn chùm chìa khóa trong tay hắn. "Cầm lấy mà chạy!" - Tiêu Văn Cảnh đập vỡ lồng đèn đỏ trên tay Thái giám. Trong đám khói mù mịt, nàng trốn thoát với ba tờ bản thảo còn thơm mực tàu: "Phi tần Lộc: tự vẫn trong ngục - Tiêu Văn Cảnh"... "Bị bức tử ở giếng hoang"... "Chết đuối dưới hồ..." Đám hoa tử đinh hương ngoài hiên rụng đầy khi đêm tàn. Lộc Trinh Nhi vuốt phẳng nếp áo tang, nhìn con dao gằm làm từ ngòi bút lông của hắn: "Muốn sống à? Vậy thì viết lại cái kết này đi!". Nàng châm lửa đốt đống bản thảo cũ, khói bốc lên thành dòng chữ "Hoàng đế ban Cậy Sủng đặc biệt". Tiếng bước chân hối hả dội vào vách tường. Nàng biết - cuộc giết chóc mới chỉ bắt đầu.