19 năm, một con số đọng lại trong tim Lăng Mặc như một vết sẹo không bao giờ lành lặn. Nó là khoảng cách giữa ánh mắt ngây thơ ngày xưa – nhìn cha mẹ biến mất trong vòng tay người ngoài hành tinh lạnh lùng – và ánh mắt ngày nay, ánh mắt của phi công cơ giáp mạnh nhất Hạm đội Trái Đất, Celestial Quest. Chiếc máy khổng lồ đó không chỉ là vũ khí, nó là tấm khiên sắt chống lại nỗi ám ảnh cũ, là công cụ duy nhất để cô thắp ngọn lửa trả thù.
Trong buồng lái Celestial Quest, Lăng Mặc như một cơn bão di chuyển. Cơ giáp của cô trở thành hiện thân của giận dữ, xé tan hạm địch bằng những cú đấm cơ khí dữ dội. Nhưng bên dưới lớp gáp dày dặn, nỗi đau mất mát vẫn âm ỉ, một ngọn lửa không bao giờ tắt. Cô tin rằng chỉ khi đối mặt kẻ bắt đi người thân, khi trút đắng cay, cô mới thực sự được giải thoát.
Rồi, từ từ, thế giới bắt đầu rạn nứt. Không phải vì chiến tranh, mà vì chính nội tâm cô. Những hình ảnh ma quái như phim tua ngược hiện lên khi cô bật mắt ra giữa đêm: hình ảnh cha mẹ vẫy tay với cô từ trong đám mưa ánh sáng lạ, tiếng cười ríu rít không thuộc về xác sống, hay đôi khi là cảnh giàn giáo thiên nhiên rộng lớn phủ dẫu ngôi nhà xưa cô nhớ mãi. Những ảo giác ấy không đáng sợ bằng sự thật chúng gieo ra: Thực tại, có vẻ hoàn hảo đến mức giả tạo của nó, có thể chỉ là "thiên đường" được tạo ra từ chính bộ não người?
Nghi ngờ ban đầu như sương mù dày đặc. Nhưng rồi những chi tiết nhỏ nhặt bắt đầu lộ rõ: những ngày luôn nắng ấm bất chấp mùa, những con người luôn mỉm cười dù giữa đổ nát, những lời thoại có vẻ sáo rỗng như kịch bản. Lăng Mặc vật lộn với sự hoài nghi đè nặng tim. Giữa chiến trường khốc liệt trong lòng Celestial Quest, cô phải đối mặt với cuộc chiến lớn hơn: chống lại chính thực tại mà cô từng tin tuyệt đối.
Nỗi sợ hãi tột cùng hóa thành quyết định liều lĩnh. Nếu đây là chuỗi hợp chất, nếu nỗi đau cô chịu đựng chỉ là giai diễn trong vở kịch, thì... Cô phải phá hủy tất cả! Một kế hoạch điên rồ được vạch ra trong ánh mắt đỏ ngầu: sử hết sức mạnh Celestial Quest, đẩy cơ giáp đến giới hạn, hủy diệt cốt lõi hệ thống đang giữ "thiên đường" này. Cô quyết định bước chân vào vực thẳm, bất kể hậu quả.
Cú va chạm cuối cùng! Tia năng lượng đỏ thẫm từ Celestial Quest gầm thét xuyên qua "bầu trời" nhân tạo, chạm vào một điểm mờ ảo phía xa. Thế giới... KHOẢNH KHẮC... bị reset. Như một cú dội ngược búa, tất cả – chiến trường, người lính, quang cảnh đóng băng – tan biến rồi tái hiện lại từ đầu. Ngày hôm qua. Giờ phút trước khi cô giơ cao vũ khí. Mọi thứ hoàn hảo như cũ. Không một vết sẹo.
Lăng Mặc ngồi co ro trong buồng lái Celestial Quest, cơ thể run rẩy. Trận chiến kinh hoàng, quyết định liều lĩnh, cảm giác giải phóng... tất cả đều bốc hơi như làn khói. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và một câu hỏi nhói tim, hơn cả vết thương chiến trường: Nếu mọi thứ chỉ là dòng lệnh được lập trình sẵn, một vòng lặp khép kín... thì Lăng Mặc, cô đã thực sự tỉnh chưa? Hay chỉ là một nhân vật đang đóng vai trong khoảnh khắc "giác tỉnh" được cài đặt sẵn?