Cha tôi là găng tơ. Cái cách ông nói ra ba tiếng ấy, giọng trầm ấm nhưng không hề run, trong cái phòng khách nhỏ ấm cúng đầy mùi sữa bột và kem dưỡng da trẻ con, khiến tôi – thằng con trai mười bảy tuổi đang lục lạo tủ lạnh tìm quà – phải đứng nguyên người ra. Tôi biết về cha tôi từ những mảnh ghép rời rạc. Ông từng là luật sư. Một gã cầm bút, cầm luật, chứ không phải cầm súng. Từ câu chuyện lộn xộn của lũ bạn thân của ông – những thằng bạn tôi chỉ thấy đ checking vào nhà số ít, khuôn mặt lấm lem bùn và mùi rượu – tôi hiểu rằng ông đã sa ngã. Không phải vì tiền, mà vì một người đàn bà. Một cô gái xinh đẹp, lạnh lùng, là bạn gái của một trùm băng đảng. Rồi ông bị gài bẫy, bị lôi kéo vào một căn phòng xưa cũ, mùi mắm muối và máu tanh, để làm chứng cho một "lễ đường" đẫm máu. Từ hôm ấy, cái tên luật sư Hoàng Minh Long chết. Thay vào đó là gã "Tư Long", cánh tay đắc lực, người biết giữ miệng, và cũng là một trong những kẻ cầm đầu băng đảng nhỏ "Hải Long" – cái tên trùng với biệt danh của ông. Rồi một đêm mưa, ông về với đứa con nhỏ khóc trong điện ảnh của một người phụ nữ cũng đã chết theo kiểu bí ẩn. Đứa bé ấy là tôi. Từ hôm ấy, đôi mắt ông không bao giờ còn lạnh lùng như sắt nguội nữa. Chúng chỉ còn ấm áp, dịu dàng, dành hết cho tôi. Tất cả hành động, mọi quyết định, đều xoay quanh việc che chở niềm vui, sự bình yên của thằng con. Tất cả bóng tối, mọi vụ lẩn trốn, trận đánh đấu tranh giành lãnh thổ, đều được giấu sau lớp áo khoác mềm mại và bàn tay luôn sẵn sàng vuốt ve tóc tôi. Cha tôi là găng tơ, nhưng với tôi, ông chỉ là một ông bố đến mức bất chấp tất cả. Và rồi, ánh sáng của tôi lớn lên. Không phải ánh sáng từ những bóng đèn neon trong các quán bar hay ánh lửa đốt phá. Ánh sáng của tôi là từ đôi mắt trong trẻo, từ nụ cười rạng rỡ, từ một cô gái tên Mai. Con gái của cảnh sát trưởng Nguyễn Văn Lợi – kẻ suốt ngày đeo đuổi, bám theo "Hải Long" như một cái bóng chết người. Tình yêu đầu đời của tôi, thuần khiết đến mức đau đáu, lại chính là thứ liên minh nguy hiểm nhất. Ôi, than ôi. Tôi phải lòng con trai của kẻ thù một bên. Và lúc này, "Hải Long" của cha tôi đang bị dồn vào góc. Băng "Bạch Hổ" – đối thủ truyền kiếp – đã tràn sang từng khu phố, từng chợ, từng con hẻm nhỏ. Chúng không chỉ chiếm địa bàn; chúng nhắm vào chính sự tồn vong. Cuộc chiến không còn là những cái bắt tay đằng sau gầm trường, mà là những phục kích bằng dao găm, bằng súng, bằng sự tàn nhẫn. Cha tôi, Tư Long, giờ đây phải đối mặt với hai trận chiến. Một là bên ngoài, với những kẻ điên cuồng sẵn sàng đổ máu vì lãnh thổ. Hai là bên trong, trong chính ngôi nhà nhỏ này, nơi con trai ông mang về người yêu của kẻ thù. Mỗi bữa cơm, mỗi lời chào, mỗi ánh mắt trao nhau giữa tôi và Mai, đều là một món nợ chưa trả, một quả bom hẹn giờ. Cha tôi vẫn cười. Ông vẫn nướng những miếng sườn cho tôi, vẫn bưng ly sữa cho Mai như một người cha thông thường. Nhưng trong đôi mắt đã thêm nhiều nếp nhăn ấy, tôi thấy cái bóng của một gã găng tơ cũ. Một kẻ đang đứng trước bức tường lửa, vừa che chở cho đứa con, vừa phải giữ cho cái bóng của chính nó không bị lộ quá sớm. Cha tôi là găng tơ. Và có lẽ, than ôi, cuộc đời tôi cũng sẽ không thể rời xa cái tên ấy. Bởi yêu Mai, tôi đã tự đưa mình vào trận chiến lớn nhất, nơi hai mặt tiền tuyến – giữa tình thân và ân oán – sẽ không bao giờ hòa giải.