Một cơn đau đầu như dao cắt, Tống Chí Vân mở mắt giữa tấm màn lụa đào thơm ngát và hơi nóng từ chiếc lò sưởi đất đã hun khô môi cô. Không phải căn phòng thuộc thang trọt chật hẹp nơi cô sống ở Bắc Kinh, mà một không gian xa hoa, đầy hơi thở của lịch sử. Gương đồng phản chiếu một khuôn mặt xa lạ: mỹ miều, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo và sắc sảo – khuôn mặt của Lưu Nga Yên, danh kỹ nữ nổi tiếng một phương tại kinh đại phàm trần nhà Tống. Sự sửng sốt ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi cơn bão ý thức. Trí nhớ hiện đại, kiến thức về xã hội học, tâm lý học và cả kỹ năng phân tích từng viên gạch trong công trình tùy tội, tất cả đều còn nguyên. Cô chính là một phụ nữ tỉnh táo bị lạc giữa dòng chảy quá khứ. Và thứ đầu tiên đập vào tâm trí cô, ngoài cái chết ảo của chính mình, là những tin đồn đãm rùng rợn: trong vài tháng trôi qua, đã có bốn kỹ nữ khác tại Hoàn Vân Phủ – cái tổ quỷ xa hoa này – biến mất không một tiếng động. Không phải trốn chạy, cũng không phải bị bắt cóc theo kiểu thông thường. Họ đã tan biến, như thể chưa từng tồn tại, để lại chỉ những chiếc kính cũ và những bản nhạc chưa dứt. Lưu Nga Yên "tỉnh dậy" với bệnh nặng, nhưng sau đó lại lập tức khỏe mạnh và tỏ ra lãnh đạm hơn trước – một thay đổi nhỏ như vậy đủ khiến những người trong và ngoài phủ để ý. Chính sự thay đổi đó là chìa khóa, khiến Nga Yên – cô gái hiện đại trong cơ thể xưa – cảm nhận được sự rối loạn ngầm. Cô bắt đầu dò hỏi, ghi chép, sử dụng tư duy logic để xâu chuẩn các mảnh gossip, lời thì thầm trong góc vườn, hay cái nhíu mày thoáng qua của các sưu tầm khách. Rồi cô gặp hắn. Sở H choices Tống Văn Tước, công tử nhà họ Sở, một quý tộc trẻ tuổi tài hoa nhưng đanh đá cay nghiệt. Hắn là người thường xuyên lui tới Hoàn Vân Phủ, là "khách hàng" danh giá, và là người duy nhất, theo Nga Yên quan sát, tỏ ra có chút liên hệ đặc biệt với những kỹ nữ đã mất tích. Hắn không phải tình nhân của họ, mà có vẻ như… đang thu thập thứ gì đó từ họ. Một món trao đổi nguy hiểm được dựng lên giữa hai người. Nga Yên dùng thân phận kỹ nữ và trí thông minh để tiếp cận các góc khuất của Hoàn Vân Phủ, trong khi Tước dùng quyền lực và thế lực của nhà họ Sở để điều tra từ phía ngoài. Sự hợp tác đầy tính toán này dần hé lộ một mạng lưới tăm tối. Những kỹ nữ biến mất không phải vì tình, mà vì chúng sở hữu một "bí mật" – có thể là một khế ước bí mật, một mật mã trong các bài ca, hay một kiến thức đặc biệt về dược thảo và âm nhạc mà người ta có thể dùng để… trị liệu, hay độc hại. Cuộc điều tra đẩy hai người vào vòng xoáy đấu trí với một thế lực vô hình. Âm mưu không chỉ dừng ở mấy cái chết cá nhân. Nó liên quan đến một đường dây mua bán những "báu vật tinh thần" từ các kỹ nữ, phục vụ cho nhu cầu của giới quý tộc Grey Gray ở kinh thành, thậm chí có thể gắn liền với những mưu toan chính trị của một số đại thần. Hoàn Vân Phủ, thực chất, không chỉ là nơi giải trí, mà còn là một tiền đồn, một cơ sở thu thập tình báo và cả một nơi "lưu trữ" những mảnh đời nguy hiểm. Lưu Nga Yên phải đối mặt với hai mặt trận: bên trong là thế giới ngầm đầy cạm bẫy và ánh mắt thèm thuồng của sưu tầm, bên ngoài là sự nghi ngờ của chính những đồng nghiệp và lũ trẻ mồ côi trong phủ. Cô phải chơi trò "kỹ nữ vô tư" một cách hoàn hảo, trong khi trong đầu là lập luận sắc bén của một detective thời đại. Còn Tống Văn Tước, với vẻ ngoài phóng khoáng và trái tim băng giá, dần bộc lộ những mảnh ghép quá khứ đầy máu me và một lý do riêng để truy tìm âm mưu này, một lý do có thể liên quan đến chính cái chết của người từng thân mật với hắn. Họ cùng nhau dẫm lên bạn bè, phá vỡ những quy tắc ngầm, và đi đến bước ngoặt khi phát hiện ra thật sự những kỹ nữ mất tích không hề chết, mà bị đưa đến một nơi nào đó từ biệt, bị tước đoạt tên và quá khứ, để trở thành những "vật sở hữu" vô hồn. Âm mưu tàn nhẫn kia không dừng ở việc loại bỏ, mà là sự xóa sổ hoàn toàn một loại người, những người từng nắm giữ những mảnh thông tin có thể lật đổ sự nghiệp của kẻ quyền thế. Cuộc đối đầu cuối cùng không chỉ là vũ trang, mà là một ván cờ tâm lý và danh dự. Chí Vân, với bản lĩnh của một nạn nhân vượt thời gian, và Tước, với mưu trí và sự kiên nhẫn của một con tin vừa lớn, phải phơi bày sự thật trước triều đình đầy rẫy thủ đoạn. Họ phải chứng minh rằng, đằng sau làn khói hương và giai điệu du dương của Hoàn Vân Phủ, là một mảnh đất chết, nơi tiếng cười bị cướp đi để lấp đầy cái tham vọng tăm tối. Khi sự thật lộ diện, nó không chỉ là một vụ án, mà là một cú sốc cho toàn bộ triều đại Tống văn minh, khiến người ta phải nhìn lại chính sự ngạo mạn và sự bất công ẩn sau lớp lụa mềm mại. Chí Vân và Tước, sau khi cùng nhau đi qua bão tố, sẽ còn gì? Một tình cảm chồng chất đầy nghi ngờ và tôn trọng, hay chỉ là sự tan biến của hai ẩn danh trong biển người lịch sử? Thân phận Lưu Nga Yên, một kỹ nữ, có còn liên lạc với cô gái Tống Chí Vân từ tương lai? Và liệu cú ngã bí ẩn ban đầu có phải là một phản ứng phòng thủ của chính dòng thời gian để ngăn cản họ phá vỡ một quy luật thiêng liêng nào đó? Chỉ có họ biết, trong những bước chân đồng thanh trên con đường phục chế công lý, mỗi lời thì thầm tình ái, mỗi cái liếc nhìn đầy ẩn ý, đều là một mảnh ký ức đang được viết nên, cho dù cuối cùng nó có bị xóa bởi bụi thời gian hay không.