Chạy bé chạy. Tiếng gió rít trong tai, tiếng tim thình thịch như trống lễ, tiếng chân vỡ tan trên mặt đất lầy. Bé không dám ngoái lại. Bé chỉ biết chạy, chân bé xước xát, máuBe nhễ nhại, nhưng chẳng dám dừng lại một bước. Chạy vì sau lưng là bóng tối, là những bước chân lạnh lẽo, là tiếng gọi tên bé với một giọng điệu không phải của con người. Chạy vì thế giới phía trước dù tối tăm, dù lạc lối, vẫn còn là thế giới của sự sống. Bé chạy qua những con hẻm tăm tối, chạy qua những mảnh vườn hoang vắng, chạy qua chính những ký ức đầy sợ hãi đang cố đuổi kịp. Chạy bé chạy. Không phải vì mệt, mà vì nỗi sợ đã ăn sâu vào từng thớ cơ, biến cơ thể thành một cỗ máy chỉ biết một chuyển động: trốn. Trốn khỏi cái chết, trốn khỏi bàn tay tàn nhẫn, trốn khỏi cái nhìn vô hồn. Chạy là duy nhất bé còn có. Chạy là cách bé còn khẳng định: “Tôi còn sống. Tôi đang chạy.” Chạy bé chạy, dù thở không ra, dù mắt mờ, dù mọi đường tất đều nhòa. Bé chạy như một con thú nhỏ bị săn đuổi, cắm đầu cắm cổ, không suy nghĩ, chỉ biết trước mắt là khoảng trống, là lối thoát. Bé chạy qua những gì từng là nhà, qua những nơi từng ríu rít cười. Giờ đây, tất cả chỉ là boong ke trong đêm, chỉ là những cái bóng đáng sợ. Máu trên mu bàn chân nhói, cát đá vấy vào vết thương, nhưng cơn đau ấy lại trở thành điểm khởi đầu cho một nhịp chạy mới. Bé chạy, chứ không phải đứng yên. Bé chạy, chứ không phải quỳ xuống. Chạy là hy vọng mờ nhạt nhất, là ngọn nến le lói trong cơn bão, nhưng nó vẫn là hy vọng. Chạy bé chạy. Cho đến khi những bước chân đuổi theo dần thưa, cho đến khi âm thanh thế giới lại trỗi dậy, cho đến khi bé có thể nghe thấy hơi thở của chính mình lần nữa, dù đã khò khè đau đớn. Bé dừng lại, quỳ xuống, nhưng không phải vì kiệt sức. Bé dừng lại để lắng nghe. Để biết rằng cuộc chạy trốn có kết thúc, hay chỉ là một khoảng nghỉ ngắn ngủi trong một cuộc chơi tay đôi dài đằng đẳng. Chạy bé chạy. Không ai bịt mũi bé cả. Bé đã chạy, và quyết tâm ấy, dù nhỏ bé, đã trở thành một khúc ca đầy kiên cường trong đêm tối.