Trong thế giới tĩnh lặng phủ bóng bởi những lâu đài đá lạnh lùng, giới quý tộc vận xiêm y óng ánh tỏa ra thứ mùi hôi tanh của âm mưu và thói dối lừa. Tiệc rượu trong cung điện không bao giờ kết thúc bằng lời nâng cốc tử tế – chúng chỉ là màn kịch để những bàn tay đeo găng nhung tráo đổi hợp đồng bẩn thỉu, câu kết đêm đêm ngoài ánh nến lung linh. Xứ sở ấy gọi gia tộc Grail bằng cái tên mỉa mai: "Chén Thánh Của Eris" – chế giễu thứ lý tưởng "trong veo như pha lê" họ nguyện sống chết giữ gìn. Giữa bầy quạ khoác lông công, những con người mang họ Grail dám vác thanh gươm sự thật chọc thẳng vào tim bóng tối.
Constance Grail lớn lên với tiếng thì thầm của tổ tiên nhuộm đẫm trong máu. Cha nàng cúi xuống bên giường con gái mỗi tối, giọng khản đặc: "Sống chân thật là mũi giáo đâm thẳng vào lưỡi lê dối trá, con ạ – họ sẽ ghét con vì điều đó." Lời cảnh báo thành lời tiên tri khi Guillame – hôn phu lành lặn như tượng đá cẩm thạch nàng hứa hôn – quỳ xuống trước mặt hội đồng Tối cao, vẻ mặt đau đớn khai nhận Constance phản bội bằng thư từ cùng kẻ thù của vương quốc. Bằng chứng? Những lá thư giả mạo tài tình đến mức chính nàng suýt tin mình đã viết chúng trong cơn mộng du. Lời thanh minh của nàng tan trong tiếng cười nhạo của các lãnh chúa. Công lý? Chỉ là đứa con hoang ngủ quên trong hầu bao đầy tiền vàng.
Đêm cuối cùng trước khi bản án tử hình được thi hành, Constance ngồi bó gối trong xà lim ẩm thấp. Hơi thở nàng dính mùi rơm mục và tuyệt vọng. Cơn chấn động khiến ngọn nến loạng choạng – một làn sương tím bốc lên từ kẽ đá, quấn lấy cổ nàng như dải lụa oan hồn. "Ta từng như ngươi," giọng nửa đàn ôn nửa đàn bà vang lên từ hư vô, "nuốt lưỡi gươm sự thật và chết ngạt vì nó." Khuôn mặt hiện ra: mắt xanh rực như lửa ma trơi, vết chàm hình cánh bướm trên gò má trái – Scarlet Castiel, "ác nữ" bị treo cổ năm nào vì tội giết công chúa, nay trở về trong tấm voan tang tóc.
Linh hồn ấy không xin – hắn đòi. "Thân xác ngươi cho ta mượn, sự thật ta chưa kịp vạch trần thì ngươi tha hồ khắc trên bia mộ kẻ thù." Từ trong ký ức Scarlet trào ra như máu tươi: bữa tiệc định mệnh đêm công chúa băng hà, ly rượu ai đổi bằng độc dược, tiếng thét ai vang lên đúng lúc Scarlet bước vào phòng ngủ. Mạng lưới ai giăng từ mười năm trước, đến giờ vẫn bủa vây Constance trong cùng cái bẫy tẩm mật. "Họ gọi ta là quỷ dữ," tiếng cười của Scarlet nứt vỡ như gương, "vậy thì hãy để ta dẫn ngươi xuống địa ngục – nơi bọn chúng đang quỳ gối chờ phân xử."
Bóng ma nắm lấy tay Constance. Ngón tay âm lạnh. "Máu ta đã rơi xuống rồi – giờ đến lượt ngươi chọn. Chết như con cừu non, hay sống cùng ngọn đuốc hủy diệt của Eris?" Constance ngước lên. Trong ánh mắt Scarlet, nàng không thấy hận thù – chỉ thứ ánh sáng khủng khiếp của sự thật chưa được nói ra. Lưỡi hái đã kề cổ, nhưng giờ đây, nó sẽ không chỉ gặt đi một mạng người.