Chiếc bật lửa huyền thoại không nằm trong một hộp kỷ niệm nào, mà nằm lặng lẽ trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, bên cạnh bó củi đã được gỗ nứa quấn chặt. Nó không còn là công cụ thắp lửa cho những vụ nổ hay những cuộc chạy trốn trong đêm, mà chỉ còn là một món đồ, một cái bóng của chính nó. Người đàn ông – một thời người ta gọi bằng biệt danh Lighter – bây giờ chỉ đơn giản là An. An cũng chẳng còn nhớ rõ lần cuối cùng mình dùng nó để thắp lửa vì mục đích gì tử tế.
Huyền thoại của nó được thổi phồng bởi những câu chuyện của kẻ lang thang. Người ta bảo rằng với chiếc bật lửa vàng khè ấy, Lighter có thể thắp lên một đống lửa trong cơn bão, hay đốt cháy mọi rào cản chỉ trong một cái chạm ngón tay. Nhưng huyền thoại ấy cũng chính là cái bẫy, là ngọn đuốc dẫn lối vào một con đường mà bóng tối không bao giờ rời. Mỗi lần nghe tiếng “chít” khẽ và ngọn lửa lam le bật lên, An lại thấy bóng dáng những đêm dài đẫm mồ hôi và mùi thuốc súng. Hắn nhớ những bàn tay run lên vì lạnh, nhưng lại thao tác với chiếc bật lửa như một nghệ sĩ với cây đàn. Hắn nhớ ánh lửa bập bùng trong mắt kẻ đối đầu trước khi khuỵu gối. Và hắn nhớ nhất, vĩnh viễn nhất, là ngọn lửa đỏ rực trên mặt biển lúc chiếc thuyền chìm, tiếng la hét đã tắt nghỉ, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ và… tiếng bật lửa “chít” lặp lại trong đầu, một bản nhạc ma quái không bao giờ chấm dứt.
Rời bỏ không phải là chuyện đơn giản. Nó giống như phải lột bỏ một lớp da cũ đã gần như hòa thành một thể thịt. An đi, bước chân lạc lõng trên những con đường xa lạ. An tìm một căn phòng trọ nhỏ, một công việc lặng lẽ trong một nhà in cũ, nơi mùi mực và giấy là thứ duy nhất nồng nàn. Những ngày đầu, mỗi khi đêm xuống, ác mộng ập đến. Hắn mê sảng, giật mình tỉnh dậy, tay vẫn giữ theo thói quen tìm chiếc bật lửa ở bên hông – nơi trống không. Cái cảm giác trống rỗng ấy, lại còn đau đớn hơn cả những vết thương.
Rồi một hôm, sau cơn mưa rào, An dọn dẹp góc nhà, tìm thấy chiếc bật lửa trong một chiếc vali cũ kỹ, bất ngờ lăn ra từ đáy cùng với những mảnh vỡ của một cuộc đời cũ. An cầm nó, ngón tay lướt qua những vết xước, vết bám khói đen. Nó vẫn nặng trịch, vẫn có một sức mạnh nguyên vẹn. An nhìn nó, không còn cảm xúc gì cả. Không còn thèm muốn, không còn sợ hãi. Nó chỉ là một khối kim loại, một cỗ máy tạo lửa nhỏ bé.
Chiếc bật lửa huyền thoại từng là cánh tay phải, là sự sống và cái chết trong một mảnh kim loại. Giờ đây, nó trở thành thứ giống như một con nhái trong phòng khách – một ký vật kỳ lạ, một chứng nhân sống. An không đặt nó vào tủ kính. An để nó nguyên trên bàn, cạnh bó củi, như một lời nhắc nhở đầy vô nghĩa. Cái bật lửa không còn mở ra cánh cửa bí mật nào, mà chỉ để khép lại hoàn toàn quãng đường đã qua. Những lúc cần thắp đuốc đi trong đêm tối mịt mùng, An bây giờ chỉ cần bật công tắc đèn treo. Ánh sáng nhân tạo trắng bạch, sáng rõ, không khói, không mùi thuốc súng. Nó không huyền thoại, nó chỉ là ánh sáng.
Và An hiểu, huyền thoại duy nhất còn tồn tại có lẽ là chính sự im lặng này – sự im lặng sau khi ngọn lửa cuối cùng đã tắt, và người đàn ông từng được gọi là Lighter giờ đây chìm sâu vào cái bình minh bình thường, chẳng còn ai nhớ đến, ngoài chính hắn, và chiếc bật lửa vô tri kia.