Phía Tây dãy núi Đại Lượng, nơi những ngọn núi đá vôi sừng sững như những người lính già canh giữ biên cương, rừng nguyên sinh trùng điệp phủ kín sương mù quanh năm. Đây không chỉ là ranh giới tự nhiên với nước bạn mà còn là con đường “huyết mạch” tối tăm cho bọn tội phạm và gián điệp lẩn trốn. Trong một buổi chiều muộn, khi nắng tà đổ xuống tạo thành những vệt sáng loang lổ trên nền lá, nhóm cảnh sát lâm nghiệp gồm Lưu Chiêu, Lão Triệu và Vương Lỗi đang tuần tra theo định kỳ thì bất ngờ phát hiện dấu vết mới. Họ truy theo đến một thung lũng nhỏ, nơi họ bắt gặp tên gián điệp Ngang Sơn Giới Đức – kẻ vừa trốn khỏi sự truy nã, đang được đồng bọn cứu hộ bằng một chiếc xe bán tải cũ kỹ, cố thủ trong một túp lều tạm bợ.
Cuộc đối đầu diễn ra chớp nhoáng. Lão Triệu, người có kinh nghiệm nhất, hy sinh khi lao lên đỡ đòn cho Lưu Chiêu, viên đạn xuyên qua ngực khiến ông gục xuống giữa mùi thông và đất ẩm. Lưu Chiêu bị bắt, nhưng trong lúc vật lộn, anh đã kịp nhìn thấy rõ gương mặt gầy guộc, ánh mắt lạnh lẽo của Giới Đức. Đó chính là kẻ mà cấp trên vẫn nhắc đến trong những báo cáo mật – một mắt xích nguy hiểm trong đường dây gián điệp nước ngoài đang tìm cách đánh cắp tài liệu mật về an ninh biên giới. Trong khi đó, Vương Lỗi – người trẻ tuổi nhất, vừa mới cưới vợ – đã liều mình xả thân, dùng thân mình che đạn cho Lưu Chiêu, rồi bất ngờ lao vào đánh lạc hướng bọn cướp, tạo cơ hội cho Lưu Chiêu chạy thoát vào rừng sâu. Tiếng súng nổ chát chúa vang vọng, rồi im bặt. Vương Lỗi cũng ngã xuống, máu thấm đẫm lớp áo mưa đã rách tả tơi.
Bây giờ, chỉ còn Lưu Chiêu. Anh chạy, chạy như một con thú bị thương, chân tay rã rời, hơi thở đứt quãng. Phía sau, tiếng cười khẩy và lời đe dọa bằng thứ ngôn ngữ lạ vọng lại. Anh biết mình không thể chạy mãi. Rừng núi trùng điệp, ngày một tối sầm. Anh quyết định ẩn náu, lợi dụng từng tảng đá, từng gốc cây, từng con suối để dẫn dụ chúng vào những nơi hiểm trở. Trong đầu anh văng vẳng lời dạy của Lão Triệu: “Ở nơi hoang dã, không có đồng đội, chỉ có kẻ săn và con mồi. Mày phải trở thành kẻ săn.” Anh rút con dao phòng thân – một loại dao găm quân dụng cũ, lưỡi sáng quắc dưới ánh trăng – và thầm nhủ: “Chiến Đao Đồ Lang 2, đây là lúc phải dùng đến mày.”
Cuộc chiến đơn độc bắt đầu. Lưu Chiêu biến mất trong bóng đêm, chỉ để lại những dấu chân giả, những tiếng động gây nhiễu. Anh tấn công bất ngờ, dùng lợi thế địa hình, phản công từng tên một, như một bóng ma báo thù. Mỗi lần hạ được một tên, anh lại cảm thấy gánh nặng của hai người đồng đội đã ngã xuống đè nặng hơn. Anh không chỉ chiến đấu để sống sót, mà còn để trả thù, để giữ bí mật, để không ai khác phải hy sinh vì những kẻ như Giới Đức. Và anh biết, sau đêm nay, dù sống hay chết, câu chuyện về Chiến Đao Đồ Lang 2 – tên gọi bí mật của chiến dịch truy bắt gián điệp – sẽ trở thành một huyền thoại trong lực lượng cảnh sát lâm nghiệp.