Chiêu Ly Phú đã đặt Giang Lý vào một cuộc hôn nhân định mệnh, thứ cô chẳng bao giờ mong muốn. Để khước từ sự sắp đặt của gia tộc, những đêm thanh vắng, cô thường trốn đến Văn Hương Các – nơi khói trầm quyện với tiếng tơ đồng, ngồi bên người bạn tâm giao A Triệu mà thổ lộ nỗi lòng. Cô chưa một lần đoán được, chính trong căn phòng đầy sách ấy, những câu thơ họ đọc cùng nhau lại là tiền đề cho cuộc gặp gỡ không thể trốn tránh về sau.
Khi buộc phải mặc áo cô dâu vào cung, Giang Lý tưởng mình sẽ là vợ của Tả Tướng quân – một người đàn ông chỉ biết đến gươm giáo và quyền lực. Nhưng khi tấm mạng che mặt được giở xuống, cô mới chết lặng nhận ra… hoàng đế chính là A Triệu – người bạn tri kỷ thuở nào. Hóa ra, ông đã giả dạng vị tướng để sống giữa thường dân, để vụt tránh những con mắt rình rập của trốn cung đình.
Chiêu Ly Phú chưa bao giờ là một chốn bình yên. Từ cuộc hôn nhân gượng ép ấy, Giang Lý bị xô vào vòng xoáy của lòng đố kỵ và tham vọng. Những cơn sóng ngầm dâng lên từ phe đại thần, cuộc bạo loạn của thân vương ngoại tộc, hay cả mạng nhện giăng đầy trong hậu cung… tất cả khiến nàng phải học cách dựa vào hoàng đế – người chồng vừa lạ vừa quen.
A Triệu không phải một vị vua nhu nhược. Dưới vẻ ngoài điềm tĩnh ẩn náu sự sắc bén ngàn năm băng, ông đặt ân tình với nàng lên cao hơn tất thảy hư danh. Khi phe tả hữu dâng biểu xin bãi bỏ hoàng hậu vì tội “vô tự”, ông chỉ cười lạnh: “Chuyện phòng the của trẫm, lẽ nào các khanh phải thay trẫm tính toán?”
Cả hai đã cùng nhau đốt cháy dã tâm của Văn vương – kẻ mượn danh nghĩa “dẹp loạn” để thâu tóm binh quyền. Khi Giang Lý lừa địch vào trận mai phục bằng chính chiếc khăn thêu ngũ sắc của mình, A Triệu đã chờ sẵn ở Lý Thanh quan với một vạn tinh binh. Máu loạn thần thấm đẫm cỏ non, nhưng trong tiếng reo hò của thiên hạ, tay họ vẫn nắm chặt lấy nhau – như thuở đầu đến Văn Hương Các.
Chiêu Ly Phú tựa một ván cờ lớn, mà ở đó tình yêu và sự sinh tử của giang sơn đều được đặt vào giữa lòng bàn tay họ. Không ai hiểu vì sao hoàng đế lại mỉm cười khi gió đông về đến Thượng Duyên điện, chỉ biết từ đó về sau, khắp kinh thành đều đồn rằng: “Thiên hạ có một đấng quân vương vì hoàng hậu mà nghiêng nước…”