Trước đây, Cujo không phải là hiểm họa. Chú là niềm tự hào của thị trấn Castleton, một khối đá mềm mại với bộ lông nâu cánh gián, đôi mắt to tròn hiền lành. Chủ nhân, gia đình Chandler, dùng Cujo như một con bẫy sinh lực, một trái tim ph源 sữa cho cả khu phố. Trẻ con cưỡi lên lưng nó, người lớn cũng cho nó ăn bánh mì kẹp thừa. Tiếng cười vang lên mỗi khi Cujo lăn qua đất, bụi bay lên như một đám mây nhỏ, thân hình khổng lồ vùng vẫy như một chú gấu bông. Thời tiết nắng cháy, Cujo chạy theo một con chuột cống vào hang sâu trong khu đất hoang, gần một hồ nước tách biệt. Ở đó, một con dơi mang bệnh, mắt đỏ ngầu, môi đầy bọt, cắn vào mõm Cujo. Một cái cắn nhỏ, thầm kín, như một mũi kim chích vào tủy sống. Cujo không kêu, chỉ liếm vết thương như mọi khi, nhưng cái chết lấp lánh đã rơi vào trong. Sự thay đổi diễn ra từng ngày, từng giờ. Trước hết là cơn sốt. Cujo không muốn ăn, nằm co ro dưới bóng cây, thở dốc, lưỡi thè ra ướt át. Tiếp đó là những cơn giận dữ vô cớ, Cujo gầm lên với bóng lưới, với cơn gió thổi qua, với chính cái bóng nó trên tường. Đôi mắt trước đây ấm áp như suối nước giờ đây mờ đi, long lanh trong veo, hai chấm đen thu nhỏ lại. Tiếng cắn gừ ngày càng nhiều, phát ra từ một cái cổ họng co thắt, rít lên như một chiếc máy hỏng. Thị trấn nhỏ bắt đầu rung chuyển. Chó hoảng loạn, mèo mất tích. Con vật đầu tiên biến mạng là con mèo nhà bà Hargrove, người ta thấy xác nó dưới gầm cầu, da bị xé toạc như một miếng vải cũ. Rồi đến con cừu của ông bà Miller, bị cắn nát cổ, máu phun đỏ cả bãi cỏ. Không ai dám ra đường sau khi mặt trời lặn. Tiếng thở gấp và tiếng chân sột soạt trong bóng tối khiến mọi người dựng tóc gáy. Cửa hiệu sớm đóng cửa, đèn đường rõ-ràng không còn thắp. Castleton như một xác sống. Bob Chandler, chồng của Donna, chủ cũ của Cujo, vẫn một mực phủ nhận. "Chó nhà tôi? Không thể. Nó hiền như một con cừu." Nhưng nỗi sợ đã ăn mòn lý trí. Vài đêm, tiếng gào từ phía khu đất hoang vang lên, kéo theo một trận gió mang mùi tanh tanh. Một người đàn ông đi hunting, vác súng, kể rằng anh ta đã thấy bóng đen khổng lồ lởn vởn trong màn đêm, chỉ có đôi mắt đỏ lấp lóe như than hồng. Cuối cùng, sự kiện định mệnh xảy ra. Donna Chandler và con trai nhỏ Tad, định đến thăm ông bà ngoại, chiếc xe cũ bẹp dí giữa chân đất hoang, không cách nào nổ máy. Họ đang cố đi bộ thì Cujo xuất hiện. Nó không còn con chó nào nữa. Đó là một khối đen thẳm, nước dãi nhễ nhại từ hai hàm vuông, sùi bọt mép. Tiếng gầm từ cổ họng nó không phải tiếng chó, mà là hơi thở của một quái vật đang cháy bùng. Nó xô ngã chiếc xe, nghiến răng vào bánh xe gỗ, gãy những thanh kim loại như que diêm. Donnat và Tad chui vào trong xe, then cửa, nước mắt giàn giụa, lắng nghe những tiếng cắn xoẹt xoẹt vào thép, thấy bộ vuốt cào xuyên qua cửa kính. Cujo không phải chó ngoan nữa. Nó là bệnh dịch có hình dạng. Nó là sự điên loạn di chuyển bằng bốn chân. Nó là lời đe dọa của thiên nhiên bị xô lệch, một sự phản tỉnh đau đớn và bạo lực từ thế giới vốn từng yêu thương. Thị trấn nhỏ Castleton, với những bungalow hiền hòa và con đường nhỏ quanh co, giờ đây là một bãi chiến trường nhỏ, nơi một sinh vật từng biết yêu thương đã hóa thành thứ gì đó chỉ biết giết chóc. Và câu chuyện kinh hoàng ấy vẫn còn tiếp diễn, trong im lặng đáng sợ, dưới ánh trăng lấp lánh trên hồ nước tách biệt.