Từ trong bóng tối dày đặc, một cơn đau âm ỉ nhắc nhở cô rằng mình vẫn còn sống. Cô mở mắt, không phải vì muốn, mà vì một mùi tanh nồng nàn, mùi của máu đã khô và của sự hư hỏng, xộc vào mũi. Không trần, không cửa sổ. Chỉ có những viên gạch lạnh ngắt, những vệt ẩm lem nhem trên tường, và một không khí ngưng trệ khiến mỗi hơi thở trở nên nặng nề như kéo theo dây chuyền. Xung quanh, những hình người nằm im lìm, dập dềnh trong bóng tối. Một vài cái xác đã cứng đờ, những cái khác vẫn còn thân hình mềm oặt, như những con búp bê vứt bỏ. Mình đã chết rồi sao? Ngay lập tức, một suy nghĩ lạnh lùng hơn, cắt đứt mọi hoảng loạn: Không. Phải chơi chết. Phải giả vờ là một trong số chúng. Cô nhớ. Có những tiếng động phía trên, từ mặt đất âm u kia. Không phải tiếng động thông thường. Đó là một nhịp điệu. Những bước chân chậm rãi, nặng nề, lướt qua sàn gỗ. Tiếng nói thì thầm, không phải ngôn ngữ của con người thường ngày, mà là một chuỗi âm thanh guttural, khản đặc, như từ cổ họng sâu thẳm của trái đất được bốc lên. Có tiếng kim loại va chạm nhẹ, tiếng nước chảy yếu ớt, và một mùi thơm nồng nàn, hương của các loại thảo mộc cắt cụt và mỡ nóng, lẫn với mùi khét lẹt của nến mỡ. Nghi lễ. Nó vẫn đang diễn ra. Cô cúi người, cố gắng không một tiếng động, nhìn lại những vết thương trên cánh tay, trên sườn. Chúng đã được băng bó sơ sài, những mảnh vải bẩn thỉu dính đầy bụi bặm và đất. Không phải để chữa lành. Đó là những dấu hiệu để chứng minh cô đã trải qua gì đó, để cái chết của cô có vẻ thuyết phục hơn. Cô từng tưởng tượng, chỉ trong các giấc mơ tồi tệ nhất, về việc phải giả chết để sống. Nhưng đây không phải là một vụ tai nạn, không phải một kẻ săn đuổi thông thường. Đây là một nghi lễ. Và cô, vì một lý do nào đó, lại trở thành một phần trong đó, một vật tế, một "chứng nhân" còn sót lại. Ánh sáng lấp lóe từ một khe hở nhỏ trên trần hầm, chiếu xuống chỗ một xác chết trẻ tuổi. Khuôn mặt cô ta đã trắng bệch, mắt mở to, vô hồn, như đang nhìn chằm chằm vào cái gì đó ngoài tầm mắt người sống. Họ đã chết thật. Còn mình, mình phải là cái xác giả, xác sống. Mỗi nhịp tim đập thình thịch trong ngực cô giờ đây trở thành một kẻ phản bội, một nhạc công lố bịch trong bản giao hưởng của cái chết phía trên. Một tiếng thở dài, rõ ràng quá, vang lên từ phía lối vào hầm. Cô vội vàng nín thở, căng cứng từng ngón tay, cố gắng làm cho cơ thể mềm nhũn ra, đặt nó vào một tư thế giống hệt những xác kia, mặt quay xuống đất, mái tóc xōa che khuất khuôn mặt. Tiếng bước chân dừng lại ở phía trên lối xuống. Một cái bóng khổng lồ che khuất luồng sáng le lói. Không có tiếng nói. Chỉ có sự hiện diện nặng nề, một sự quan sát lạnh lùng từ phía trên. Cô cảm thấy như có một con mắt vô hình, lạnh giá, đang lướt qua từng đường nét đã giả vờ cứng đờ của mình. Một giọt mồ hôi lạnh, bất chấp ý chí, lăn trên thái dương. Trong đầu, chỉ còn một câu khẩu hiệu khổ đau, một mệnh lệnh tàn nhẫn: Chơi chết. Chỉ còn cách đó. Tiếng bước chân lại vang lên, di chuyển xa dần. Nhịp thở của cô, khi có thể hít lại được, lại trở nên nông và nhanh. Cô vẫn không dám cử động. Trong bóng tối, cô mở mắt nhìn những xác chết xung quanh. Chúng không phải kẻ thù. Chúng là những người cùng cảnh ngộ, những người đã thất bại trong trò "chơi chết" này. Giờ đây, họ chỉ còn là những lớp khói, những bóng ma lạnh. Còn cô, cô đang sống trong cái chết, phải làm bạn với sự im lặng của kẻ đã khuất và âm thanh rùng rợn của kẻ sống trên kia. Nghi lễ chưa kết thúc. Và trò chơi của cô, trò chơi với cái chết, chỉ vừa mới bắt đầu. Sự sống còn của cô, từ giây phút này, là một món nợ tính bằng hơi thở, mỗi lần hít vào đều là một lần đánh cược với sự phát hiện. Cô phải giữ nguyên tư thế đó, cho đến khi… cho đến khi cái gì? Cho đến khi nghi lễ kết thúc? Cho đến khi họ rời đi? Hay cho đến khi chính cô, vì quá lâu giữ một xác chết, sẽ thực sự biến thành một trong số chúng? Chơi chết. Hai tiếng ấy đã trở thành duy nhất sự thật còn lại, một quy tắc đẫm máu và tồi tệ để sinh tồn trong căn hầm của quỷ dữ.