Quán ăn nhỏ "Hương Vị Thời Gian" ở một góc phố tưởng chừng vô danh của Los Angeles lúc ấy chỉ còn tiếng cạch cửa tự động, ánh đèn vàng nhạt và mùi phô mai nướng sực nghi ngút. Không khí đông nghẹt, ồn ã, đầy mùi hàu, tỏi và cà phê. Mọi người đang tận hưởng bữa tối muộn: một cặp đôi trẻ cười đùa với món mì ống nhồi thịt; một gã đàn ông độc thân chán chường nhìn điện thoại; vài nhà báo đang tranh cãi về tin tức; một bà mẹ đơn thân an ủi con đang khóc. Rồi cửa sổ lớn bỗng vỡ tan thành từng mảnh kính lấp lánh, không phải từ đạn súng hay bom, mà từ một luồng ánh sáng xanh lục dữ dội, như một cái khe không gian bị xé toạc ra giữa phòng ăn. Mùi khét, mùi ozone nồng nặc ùa vào. Từ trong cái khe ấy, một người đàn ông bước ra. Trang phục của ông không thuộc về bất kỳ thời đại nào ở đây – một chiếc áo khoác nỉ kỳ lạ với đường chỉ phát sáng mờ, quần ống rộng, và đôi giày có vẻ như được làm từ chất liệu không phải kim loại hay da. Ông trông mỏi mệt, mắt đỏ ngầu, nhưng tay phải vẫn nắm chặt một khẩu súng lạnh lẽo có hình dạng đầy đường gân. “Mọi người, xin lỗi vì sự bất tiện này,” giọng ông trầm, đầy mệt mỏi nhưng không hề run. “Chúng ta có một vấn đề. Một vấn đề lớn. Tôi cần sự hợp tác của mọi người, ngay lập tức.” Tiếng thét chói tai. Có người định chạy, nhưng cửa ra vào đã bị một trường năng lượng mờ ảo, trong suốt, phong tỏa. Ông ta giơ tay trái, trên cổ tay có một thiết bị hình vuông nhỏ chiếu ra một bức hình phóng to trên tường – một thành phố tương lai đang cháy, những hình dạng vô hình khổng lồ di chuyển trong bóng tối, khuôn mặt của chúng không có đường nào, chỉ là các góc cạnh lạnh lẽo, và một người nữa, một phụ nữ trẻ, đang bị những bóng ma ghê tởm đó vây quanh trong một phòng giam kính. “Chúng gọi là Sự Im Lặng. Chúng ăn mòn thời gian, ăn mòn khả năng sẽ có của nhân loại. Tôi từ 2137. Tôi là Tổ chức Bảo Vệ Nhân Loại cuối cùng. Tôi cần các cộng sự, các kỹ năng, các trái tim từ chính lúc này, chính nơi này, để tạo ra một chuỗi nhân quả có thể đảo ngược dòng chảy.” Ông ta chỉ vào từng người, nói nhanh, sắc lẹnh: “Anh kia, đầu bếp. Bạn làm bánh mì kẹp thịt nướng? Tôi cần sự khéo léo của bạn trong việc điều chỉnh một thiết bị năng lượng – một thứ đòi hỏi sự chính xác đến từng li.” “Chị kia, nhà tâm lý học. Bạn phân tích sự căng thẳng trong căn phòng này? Cần sự bình tĩnh đó khi đối mặt với chúng. Một bản năng cảm nhận sự sợ hãi sẽ là chìa khóa.” “Cậu thanh niên, kỹ thuật viên game. Bạn lập trình AI và mô phỏng chiến thuật? Tôi cần bạn tải xuống và cải tiến giao diện điều khiển của tôi, nhanh, trong khi tôi đánh lạc hướng chúng.” Một gã đàn ông to lớn, cựu lính, thét lên: “Tại sao là chúng tôi?! Đi tìm quân đội, tìm chính phủ!” Người từ tương lai lắc đầu, ánh mắt đầy nỗi đau chưa từng có: “Chính phủ của các người đang tranh cãi về thịt và thuế. Quân đội của các người bị rối tung bởi tin giả và lợi ích. Không ai trong hệ thống đó còn tin vào một tương lai có thể thay đổi nữa. Còn các người – các người vừa cãi nhau về món tráng miệng, vừa lo lắng về hóa đơn, vừa hứa hẹn với người yêu – các người vẫn còn tin vào những điều nhỏ bé: một bữa ăn ngon, một cuộc trò chuyện đắt giá, một nụ cười của con. Đó chính là năng lượng chúng tôi cần. Sự sống động của lúc này, để chiến đấu cho một sẽ có khác.” Ông ta bước đến trước mặt mỗi người, nhìn sâu vào mắt họ. “Tôi không thể ép ai. Một sứ mệnh như thế này, nếu không xuất phát từ trái tim tự nguyện, sẽ thất bại. Chúc may mắn và vui lên, nếu các người chọn ở lại. Nhưng nếu các người đi, hãy lắng nghe tiếng gọi của riêng mình.” Ông ta để lại một thiết bị hình quả lắc trên mỗi chiếc bàn. “Chạm vào nó, và tôi sẽ giải thích. Một mươi phút.” Tiếng tù và, tiếng trìu mến trẻ con, tiếng xì xì của thực phẩm trên bếp – tất cả lắng xuống. Mười phút im lặng đầy căng thẳng, chỉ nghe thấy tiếng thở. Rồi, một người phụ nữ trung niên, người vừa rơm rớm nước mắt vì cuộc cãi vã với chồng trên bàn, liều lĩnh đặt tay lên quả lắc. Một ánh sáng mềm mại bao lấy bàn của họ. Sau đó là đầu bếp, rồi gã kỹ thuật viên game… từng người một, trong im lặng, chọn con đường. Khi mười hai người đã cùng đồng thuận, không gian lại rung lên. Người từ tương lai – giờ đã được gọi là Người Bảo Vệ trong những ánh mắt e ngại và đầy hy vọng – gật đầu, một nụ cười đau đớn nhưng biết ơn lóe lên trên khuôn mặt mệt mỏi. “Cảm ơn. Cảm ơn vì lòng can đảm hiện tại của các vị. Bây giờ, chúng ta không còn thời gian. Nhưng trước khi bước vào cánh cửa đó…” Ông ta nâng tay lên, như thể muốn nói một lời chào cuối cùng với cả quán ăn vắng lặng, nơi chỉ còn lại vài chiếc ghế trống và món ăn thừa. “Đừng chết,” ông ta thủ thỉ, nhẹ như một lời thì thầm, nhưng nó vang lên trong từng góc phòng. “Hãy sống. Cả những ai ở lại. Vì thế giới này, thế giới của các người, xứng đáng được sống.” Ánh sáng xanh lục lại lóe lên, bao trùm lấy những người đã đồng hành. Trước khi hoàn toàn biến mất, một dòng chữ hiện lên trên không khí, như một dấu hiệu từ trái tim một thời đại: Chúc May Mắn Và Vui Lên. Quán ăn trở lại với âm thanh của thùng rác lắc, tiếng giặt đồ ở nhà bên, và tiếng thở dài nhẹ nhõm – hay là nỗi hoảng loạn? – từ những vị khách may mắn còn sót lại. Họ ngồi đó, tay vẫn run, nhìn chằm chằm vào chiếc bàn trống, nơi vừa có một phần lịch sử, hay một ác mộng, vừa rời đi. Họ sẽ kể chuyện này sao? Liệu ai sẽ tin? Trong không khí ngột ngạt, lời thì thầm cuối cùng của kẻ kỳ lạ từ tương lai như vẫn vang vọng: Đừng chết. Giống như một lời nhắc nhở đau đớn rằng, đôi khi, để thắng, trước tiên phải dám sống một cách đầy đủ, ngay trong nỗi sợ.