"Chuyện kể ở Canterbury" (The Canterbury Tales) là một tập truyện ngắn được viết bởi Geoffrey Chaucer, một trong những nhà văn tiếng Anh vĩ đại nhất. Tác phẩm này là một tập hợp những câu chuyện đa dạng, được kể bởi các nhân vật khác nhau trong một chuyến hành trình từ London đến Canterbury.
Tác phẩm bắt đầu bằng một nhóm người từ các tầng lớp khác nhau trong xã hội Anh, bao gồm cả những người quý tộc, thương nhân, nông dân, và thậm chí cả những người hành hương, họ tập hợp lại và quyết định đi hành hương đến Canterbury để tôn vinh thánh Thomas Becket. Trong chuyến hành trình, họ quyết định chơi một trò chơi, đó là mỗi người sẽ kể một câu chuyện để làm cho chuyến đi trở nên thú vị và hấp dẫn hơn.
Các câu chuyện trong "Chuyện kể ở Canterbury" bao gồm nhiều chủ đề khác nhau, từ những câu chuyện lãng mạn và hài hước đến những câu chuyện về tôn giáo, chính trị, và xã hội. Một số câu chuyện nổi tiếng bao gồm "Câu chuyện của người vợ", "Câu chuyện của người nông dân", và "Câu chuyện của người thương nhân".
Tác phẩm này không chỉ là một tập hợp những câu chuyện thú vị, mà còn là một tác phẩm văn học có giá trị, phản ánh xã hội Anh trong thời kỳ Trung cổ. Geoffrey Chaucer đã sử dụng "Chuyện kể ở Canterbury" để mô tả và chỉ trích những vấn đề xã hội của thời kỳ đó, bao gồm cả sự tham nhũng, sự bất công, và sự bất bình đẳng.
Tóm lại, "Chuyện kể ở Canterbury" là một tác phẩm văn học kinh điển, mang đến cho người đọc một cái nhìn sâu sắc về xã hội Anh trong thời kỳ Trung cổ, và cũng là một nguồn cảm hứng cho nhiều nhà văn và nghệ sĩ trong lịch sử.