Phim xoay quanh hai đặc vụ đến từ hai thế giới tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau: một bên là CIA – cơ quan chuyên xử lý tình báo nước ngoài, vốn chẳng mấy khi được phép hoạt động công khai trên đất Mỹ, một bên là FBI – lực lượng nắm trọn địa bàn an ninh nội địa. Chính sự chênh lệch về nhiệm vụ, quy trình làm việc này đã tạo ra một chuỗi câu chuyện vừa căng thẳng vừa đầy những tình tiết khó đỡ từ buổi đầu hợp tác.
Colin Glass (do Tom Ellis thủ vai) là đặc vụ CIA lão luyện với hơn 10 năm kinh nghiệm tác chiến tại các vùng xung đột Trung Đông, Nam Mỹ. Dù mới được điều động "chân ướt chân ráo" đến trụ sở New York, nhưng anh chẳng hề bỡ ngỡ với áp lực: thói quen làm việc của Colin là hành động theo bản năng, thích ứng nhanh với mọi tình huống bất ngờ, chẳng mấy khi để ý đến quy trình giấy tờ hay quy định hà khắc của cơ quan. Áo khoác da anh luôn nhăn nhúm sau mỗi phi vụ, cốc cà phê đen mang theo chẳng bao giờ uống hết, và danh sách cấp trên từng phàn nàn về anh có lẽ còn dày hơn hồ sơ vụ án anh xử lý. Với Colin, quy tắc chỉ là thứ để người yếu bóng vía bám vào, đặc vụ thực thụ phải biết linh hoạt để hoàn thành mục tiêu, kể cả phải lấn sân sang địa bàn vốn thuộc về FBI.
Ngược lại hoàn toàn là Bill Goodman (Nick Gehlfuss thủ vai), đặc vụ FBI gốc New York chính hiệu, từng là cảnh sát khu vực Bronx trước khi gia nhập FBI. Bill là người sống theo nguyên tắc "gõ cửa đúng lệnh, đi đường đúng chỉ dẫn": anh có cuốn sổ ghi chép chi tiết từng cuộc gọi, từng lần tiếp xúc với nhân chứng, giày da luôn đánh bóng bóng loáng, thậm chí còn nhớ tên cả nhân viên pha chế ở quán cà phê đối diện trụ sở dù họ đã đổi ca cả chục lần. Với Bill, FBI là lực lượng chịu trách nhiệm bảo vệ an ninh nội địa, mọi hành động đều phải có căn cứ pháp lý, có giấy tờ xác nhận, chẳng có chỗ cho những kiểu "hành động bốc đồng" của mấy đặc vụ CIA vốn quen hoạt động ngoài vùng pháp lý trong nước.
Sự mâu thuẫn giữa hai người bùng nổ ngay từ buổi họp đầu tiên của lực lượng đặc nhiệm bí mật mà cả hai bị "ép duyên" tham gia – đơn vị không có con dấu chính thức, không được công khai ngân sách, chuyên xử lý các mối đe dọa khủng bố mà sự phối hợp giữa CIA (nắm bắt tín hiệu từ nước ngoài) và FBI (nắm địa bàn trong nước) vẫn còn nhiều lỗ hổng. Colin cho rằng Bill là kẻ quan liêu, chỉ biết giấy tờ mà bỏ lỡ thời cơ vàng để bắt giữ nghi phạm; Bill thì coi Colin là quả bom nổ chậm, chỉ cần một cú sẩy chân là có thể gây rắc rối pháp lý lớn, thậm chí làm bị thương dân thường vô tội.
Nhưng chính những khác biệt ấy lại bù đắp cho nhau theo cách chẳng ai ngờ. Có lần Colin định đột nhập vào căn hộ nghi phạm mà chưa xin lệnh khám xét, Bill phát hiện kịp thời, vừa quát mắng anh vừa nhanh chóng hoàn thiện thủ tục khẩn cấp để không vi phạm quy định; có lần Bill mất gần hai tiếng để soạn thảo trát đòi hầu tòa cho một hồ sơ điện thoại, Colin chỉ mất 10 phút truy cập vào hệ thống cục bộ của nhà mạng (tất nhiên chẳng ai biết anh làm thế nào) để lấy được dữ liệu cần thiết. Những tình huống dở khóc dở cười như thế cứ lặp lại, từ việc Colin quên không điền phiếu ghi nhận chứng cứ khiến Bill mất thêm tiếng đồng hồ sửa lỗi, đến việc Bill quá tập trung vào quy trình mà suýt để nghi phạm chạy thoát nếu Colin không kịp thời đuổi theo.
Dù chẳng ai chịu nhận kia là "đối tác tốt", nhưng qua từng vụ án, cả hai dần nhận ra: sự liều lĩnh của đặc vụ CIA và sự cẩn trọng của đặc vụ FBI kết hợp lại, lại trở thành bộ đôi hiệu quả nhất đơn vị. Khi một mối đe dọa khủng bố mới xuất hiện, chẳng ai khác ngoài Colin nắm được tín hiệu từ nước ngoài, và chẳng ai ngoài Bill hiểu rõ từng ngõ ngách New York để ngăn chặn thảm họa kịp thời.