Citadel (Phần 1) Tám năm trước, đêm 12 tháng 11, mưa rào xối xả dội xuống trụ sở chính của Citadel (Phần 1) ở ngoại ô London, nhưng âm thanh của cơn bão hoàn toàn bị lấn át bởi tiếng súng rền vang, tiếng nổ rung chuyển mặt đất và tiếng kim loại rèn vỡ vụn. Lúc bấy giờ, Citadel là cái tên khiến cả cộng đồng tình báo toàn cầu phải e dè: một cơ quan gián điệp hoàn toàn độc lập, không chịu sự kiểm soát của bất kỳ chính phủ, khối liên minh hay tổ chức quốc tế nào, sở hữu hệ thống an ninh kín kẽ hơn cả Nhà Trắng, và quy tụ những đặc vụ tinh nhuệ nhất mà không một quốc gia nào có thể đào tạo được. Mất đúng 3 tiếng đồng hồ thôi, toàn bộ hệ thống phòng thủ 5 lớp của Citadel sụp đổ hoàn toàn. Thủ phạm là Manticore – một tổ chức mới toanh, không ai rõ nguồn gốc, không để lại dấu vết trên bất kỳ hệ thống tình báo nào, bỗng dưng xuất hiện với hỏa lực và công nghệ cao vượt xa mọi dự đoán. Các đặc vụ của Citadel bị tấn công bất ngờ khi đang nghỉ ngơi tại trụ sở, số người sống sót tính trên đầu ngón tay. Mason Kane, lúc đó là trưởng nhóm tác chiến ưu tú nhất của Citadel, và Nadia Sinh, chuyên gia thâm nhập được đào tạo bài bản từ nhỏ, may mắn là hai trong số rất ít người chạy thoát được khỏi tòa nhà đang cháy rực. Nhưng ngay khi họ vừa leo lên chiếc trực thăng giải cứu cuối cùng, một quả tên lửa từ dưới đất bắn lên trúng động cơ máy bay. Chiếc trực thăng rơi gục xuống cánh rừng gần đó, cả hai đều bị thương nặng, bị đội y tế của Manticore bắt được rồi tiêm thuốc xóa ký ức trước khi bỏ mặc cho chết. Ký ức về tám năm làm đặc vụ, về những nhiệm vụ xuyên lục địa, về tình bạn với Bernard Orlick, về chính người đồng đội từng sát cánh bên mình – tất cả đều biến mất hoàn toàn. Mason suýt chết trong đống đổ nát của chiếc trực thăng nếu không có một thợ săn tình cờ đi qua vớt được anh. Nadia cũng suýt chết trôi dưới biển nếu không có ngư dân Croatia vớt được cô trôi dạt trên vùng biển Adriatic. Cả hai sống ẩn dật suốt 8 năm, không biết mình là ai, chỉ đôi khi bị những cơn ác mộng về tiếng súng và khuôn mặt người lạ ám ảnh. Mason sống ở một thị trấn nhỏ ven biển Bồ Đào Nha, làm nghề sửa xe máy, không gia đình, không bạn bè. Nadia thì biến mất khỏi mọi radar, không ai biết cô đang ở đâu. Tám năm sau, chính xác là vào buổi chiều thứ Ba đầu tháng 9, khi Mason đang loay hoay sửa chiếc xe số cũ cho một khách hàng, một người đàn ông đứng tuổi, khuôn mặt đầy sẹo, quần áo rách rưới, tay run run nắm chặt một khẩu súng ngắn đã hết đạn bước vào gara. Đó là Bernard Orlick – đồng nghiệp cũ của Mason, chuyên gia phân tích dữ liệu của Citadel, người duy nhất sống sót sau cuộc tấn công vì đang đi công tác ở Thụy Sĩ lúc đó. Bernard không còn vẻ bảnh bao, sạch sẽ ngày xưa, giọng nói khàn đặc vì ho, mắt đỏ ngầu vì mấy ngày không ngủ: "Mason, tôi biết anh không nhớ tôi, nhưng anh phải tin tôi. Manticore đã thâu tóm 40% nền kinh tế toàn cầu, đã mua chuộc chính phủ của 12 quốc gia nhỏ, sắp kích hoạt hệ thống kiểm soát sinh trắc học toàn thế giới để thiết lập trật tự mới – nơi chúng nó là kẻ cai trị duy nhất. Tôi cần anh, người duy nhất còn sót lại có khả năng xâm nhập vào hệ thống lõi của Manticore, ngăn chúng lại trước khi mọi thứ không thể cứu vãn." Bernard đưa cho Mason một tấm hình cũ, trong đó có ba người: Mason, Nadia và Bernard, đang đứng trước trụ sở Citadel mỉm cười. "Cô ấy cũng còn sống, Mason. Nadia vẫn còn sống, và cô ấy cũng đang chạy trốn Manticore. Chúng ta cần tìm nhau, cần nhớ lại mọi thứ, để phục hồi Citadel (Phần 1), để ngăn chặn bọn chúng."