Gordon dạy tiếng Anh ở Brooklyn – một người đàn ông hiền lành, lặng lẽ, với nụ cười luôn có sẵn trên môi. Cuộc sống của anh xoay quanh lớp học đầy ánh mắt tò mò và căn bếp nhỏ bừa bộn mà anh yêu thích. Và rồi cô gái nước Pháp đến, như một cơn gió mát lạnh từ Montreal mang theo. Một cô sinh viên, hay những chuyến phiêu lưu nhỏ, một tình yêu chậm rãi và sâu đậm dưới bầu trời thành phố. Cô có cách nói tiếng Anh như nước chảy, chế giễu khẩu hình của Brooklyn với đôi mắt tinh ranh, và khi cô nấu ăn, căn bếp của Gordon trở thành một thế giới riêng – nghi ngút khói thơm từ bơ tỏi và các loại thảo mộc tươi. Họ cùng nhau mơ về một tương lai. Gordon ước được mở một quán cà phê sách nhỏ, nơi mọi người có thể đọc sách và thưởng thức bánh mì nướng kiểu Pháp do cô ấy làm. Nhưng rồi một cơ hội lớn đến với cô gái nước Pháp. Một vị trí bếp trưởng điều hành tại Quebec City – giấc mơ của cô từ thuở nhỏ. Đó là một bước nhảy vọt, một lời thách thức không thể từ chối. Họ hứa hẹn sẽ vượt qua, yêu nhau qua khoảng cách, rằng đây chỉ là một chương mới. Gordon gật đầu, nén xuống nỗi lo lắng, và giúp cô chuẩn bị cho buổi phỏng vấn định mệnh. Và rồi, trong một buổi trưa yên lặng, cô gọi điện, giọng trầm xuống, đầy bối rối. "Anh ơi… tôi biết ai sẽ phỏng vấn mình rồi." Trên màn hình điện thoại, qua dây nói, Gordon thấy một khuôn mặt quen thuộc, nhưng giờ đây mang một vẻ đẹp lạnh lẽo và thành công. Đó là sếp tương lai của cô. Và anh ta cũng là người yêu cũ của cô gái nước Pháp – một đầu bếp nổi tiếng, với đôi mắt xanh biếc nhìn thấu tâm can và một chương trình truyền hình ăn khách khắp nước Pháp, thậm chí cả Quebec. Gerry. Cái tín hiệu radio mà họ từng gọi nhau trong những ngày đầu, giờ đây trở thành một ngôi sao truyền hình. Gordon nghe cô kể về bữa phỏng vấn. Gerry không thay đổi nhiều, chỉ càng mạnh mẽ, quyến rũ và sắc sảo hơn. Anh ta nhớ tất cả mọi thứ, từ cách cô thích trộn rau với bơ đậu phộng đến giấc mơ cô từng mơ về một nhà hàng hải cảng. Gerry nói, “Ở Quebec, em có thể làm được tất cả. Tôi sẽ cho em toàn quyền.” Lời đề nghị không chỉ là công việc, mà là một lời mời quay trở về, một cánh cửa mở về một quá khứ mà cô đã cố gắng bỏ lại. Gordon đứng ở ban công căn hộ nhỏ, nhìn xuống những con phố đông đúc của Brooklyn. Tay anh vô thức siết chặt tách cà phê đã nguội. Anh đã vượt qua bao khó khăn – từ tuổi thơ không cha đến việc bắt đầu lại ở một thành phố xa lạ. Anh đã tin rằng tình yêu với cô gái nước Pháp là phần thưởng, là điểm đến. Giờ đây, tương lai của họ không nằm ở một quyết định chung, mà nằm trên một bàn thương lượng ở Quebec City, giữa cô và Gerry – người đàn ông từng là tất cả của cô trước khi gặp Gordon. Anh không thấy ghen. Anh chỉ cảm thấy nhỏ bé giữa một cuộc đối đầu mà anh không có chỗ trong trang trại đối thủ. Gerry không phải một đối thủ thông thường; anh ta là một phần ký ức, một giấc mơ chung, một thể loại thành công mà Gordon khó lòng bắt kịp. Hơn nữa, công việc ấy là giấc mơ thực sự của cô. Làm sao Gordon có thể yêu cầu cô từ bỏ nó vì anh? Anh nghe cô nói, giọng đầy xáo trộn song không mất đi nhiệt huyết. “Tôi cần thời gian để nghĩ, Gordon.” Không có lời hứa, không có lựa chọn rõ ràng. Chỉ là một sự tạm dừng, một khoảng trống rộng lớn được tạo ra bởi cái bóng của một người đàn ông khác. Gordon gật đầu qua điện thoại, nói những lời nhủi nhẫn nại, những lời yêu thương dù lòng đang nhói đau. "Chúc may mắn," Gordon nói, và lần này, lời chúc thật sự mang vị đắng như thuốc. May mắn cho ước mơ của cô. May mắn cho tất cả những gì cô xứng đáng có. Và may mắn… cho chính anh, khi phải đối mặt với sự thật rằng tình yêu đôi khi không đủ để xây một tương lai chung. Anh để cô đi, và với cô là cả một thế giới – gồm cả người đàn ông từng thuộc về quá khứ của cô. Chỉ còn lại Gordon, với tiếng gió lộng từ phía bên kia đại dương, và một trái tim đang học cách yêu thương điều rằng đôi khi, yêu là buông tay.